Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thầy Giáo Lưu Manh

Chương 21: Nàng là dâm hàng

Chương 21: Nàng là dâm hàng




Dịch: Diệp Mặc

Nguồn: TruyệnYY

Rung động thân thể kiểu này tác động đến vết thương của An Phùng Tiên, nhưng vết thương đau đớn đã hoàn toàn bị bao phủ bởi sự sung sướng mãnh liệt, An Phùng Tiên rất kinh ngạc, đầu vú của Vương Tuyết Nhung vẫn còn là trắng mịn, khi cương lên lại đỏ bừng.

- Tôi nghe lời cậu, nhưng cậu phải thường xuyên dạy tôi cái tư thế này nha, đáng ghét...

Sắc mặt nàng càng thêm ửng hồng, Vương Tuyết Nhung hung hăng trừng mắt nhìn An Phùng Tiên, nhưng lập tức lại nhu tình như nước, liếm liếm đôi môi đỏ mọng ướt át, hai chân Vương Tuyết Nhung kẹp một cái, ái dịch giàn giụa tuôn ra, động tác “thú nhún” bỗng chậm lại, nhưng ma sát lại kịch liệt đến cực điểm, khiến An Phùng Tiên nổi da gà, nhất thời dựng thẳng người lên:

- Sung sướng hay là đáng ghét?

Vương Tuyết Nhung mở ra môi đỏ mọng, khổ sở mà thở gấp một cái, nói:

- Chính là thư thái mới đáng ghét, oh, đều đâm đến bên trong rùi, An lão sư, hôn em, nhanh hôn em đi...

An Phùng Tiên đưa tay kéo cái cổ thon dài của Vương Tuyết Nhung, cắn lấy môi đỏ mọng của nàng.

- Bạch.. bạch… ba… ba… ba…

Âm hộ của nàng đã hiện lên màu phiếm hồng vì sung huyết, nhưng côn thịt vô tình vẫn không thương tiếc một chút nào, vẫn liều mạng đâm thọc ra vào như điên cuồng, bên mép thịt của bí động đã mang theo từng mảng cấu vật, một thứ chất dịch màu trắng đục, tản mát ra mùi vị tanh tưởi mãnh liệt.

Đã đã lâu rồi nàng không có cảm giác thư thái như vậy, Vương Tuyết Nhung hoàn toàn đắm chìm trong loại dục vọng khó có thể tự kìm chế này, mỗi lần rút lên cắm xuống, côn thịt tráng kiện kia đều có thể ma sát mãnh liệt với nhục động, sinh ra mênh mông khoái cảm, thứ khoái cảm này đã mê loạn thần kinh của nàng, phá vỡ tâm hồn yếu ớt của nàng.



Trong lòng Hiệu trưởng Ân khó chịu như vạn con kiến cắn vậy, mộng tưởng nhiều năm vốn đã gần thành hiện thực, nhưng không ngờ giữa đường bỗng lòi ra một thằng An Phùng Tiên, hầu như đã làm cho mộng tưởng của hắn tan thành mây khói, nhưng hắn không cam lòng thất bại, hắn có lá vương bài trong tay, tra xét thời khóa biểu vừa hết lớp, phát hiện tại tiết 1 Vương Tuyết Nhung không có lớp, vì vậy dục hỏa ngập tràn lại bốc cháy lên hừng hực, hắn mở ra ngăn kéo bàn làm việc, đem cái nịt ngực cất vào, sau đó hào hứng đi về phòng cứu thương, vì đề phòng đêm dài nhiều mộng, lần này, hắn tuyệt sẽ không để cho Vương Tuyết Nhung trốn ra khỏi lòng bàn tay mình.

Phòng cứu thương yên ắng vốn là có chút cũ kỹ, cộng thêm chỗ này thường không nhiều người lui tới, đương nhiên cũng rất ít khi làm cho trường học quan tâm, cái cửa sổ hư hỏng vẫn chưa có ai tu sửa, để cho Bối Nhị Nhị rất thuận tiện nhìn trộm tình huống trong phòng y tế, nàng chỉ cần dùng một nhánh cây cắm vào khe cửa sổ, liền có thể đẩy ra rèm cửa vốn cũng không quá nặng.

Nàng đã nhìn thấy một người nữ nhân với cái mông to trần trụi ngồi hẳn lên trên hai chân của một nam nhân, cái mông tròn trắng muốt cực đại đang kịch liệt mà phun ra nuốt vào một cây đại nhục bổng một cách nhanh nhẹn dũng mãnh.

- Aaaa... Cắm thật là sâu, em thích cái tư thế này...

- Đừng có mài nữa, tôi cũng sắp không nhịn được rồi.

- Đừng... Chờ em một chút... Em cũng sắp… tới… rồi…

Sợ bị phát hiện, Bối Nhị Nhị không có vén thêm khe hở lên lên trên nữa, bất quá nữ nhân rất rõ ràng chính là Cô giáo Vương, người nam nhân kia lại giống An lão sư vô cùng, trời ạ! Bọn họ làm sao có thể như vậy? Họ đang làm cái gì vậy!

Bối Nhị Nhị rơi lệ, tuy rằng một chút thanh âm cũng không có phát ra ngoài, nhưng nàng khóc rất đau lòng, nàng càng không ngừng mắng to trong lòng: ‘Cô giáo Vương giả vờ nghiêm trang này quá vô sỉ, nàng là dâm hàng, dâm hàng nát vụn, ô...huhu. An lão sư cũng thật đáng ghét, mình ghét An lão sư.’

- Bối Nhị Nhị, em tới đây mần cái chi rứa?

Hiệu trưởng Ân liếc mắt liền nhận ra nữ sinh ở ngoài phòng cứu thương đang vểnh mông, hết nhìn đông tới nhìn tây vào bên trong kia là Bối Nhị Nhị, ở trong mắt hắn, Bối Nhị Nhị không chỉ có thành tích học tập ưu tú, mà còn là thần tài của trường học, cha mẹ nàng vẫn luôn hào phóng quyên góp cho quỹ của trường học, cho nên ấn tượng của Hiệu trưởng Ân đối với Bối Nhị Nhị cực kỳ sâu sắc, huống chi Bối Nhị Nhị không chỉ có bộ ngực 83+cm, mà còn có cặp đùi đẹp thon dài thẳng tắp, chỉ cần đàn ông nhìn vào thôi là đã nhỏ dãi rồi.

Bối Nhị Nhị vội vàng xoay người, nhìn thấy là hiệu trưởng, nàng liếc một cái vào phòng cứu thương, bỗng lớn tiếng nói:

- Báo cáo hiệu trưởng, em đi tìm An lão sư.

Giọng nói của Bối Nhị Nhị cao vút lanh lảnh, tuy rằng trong lòng nén lại vô hạn phẫn nộ, nhưng nàng vẫn như cũ không hi vọng màn gièm pha giữa Vương Tuyết Nhung cùng An Phùng Tiên bị Hiệu trưởng Ân phát hiện ra, cho nên Bối Nhị Nhị cố ý hét lên cao vút, mục đích chính là cảnh báo cho hai người trong phòng cứu thương.

- An lão sư không ở đây sao?

Hiệu trưởng Ân có chút nghi hoặc.

- Em không biết.

Bối Nhị Nhị mím cái miệng nhỏ nhắn.

- Á đù, tại sao em lại khóc?

Hiệu trưởng Ân nghi ngờ nhìn chằm chằm Bối Nhị Nhị, trước ngực đồng phục học sinh bó sát này có vài giọt nước mắt, bởi bộ ngực của Bối Nhị Nhị cao vót, ánh mắt của Hiệu trưởng Ân lại biến ảo bất định.

- Báo cáo hiệu trưởng, vừa rồi em bị bụi bay vào mắt.

Bối Nhị Nhị dùng tay áo xoa xoa nước mắt trên mặt.

- A đù, đó là cái gì?

Hiệu trưởng Ân mới vừa nhìn thoải mái, rồi mới nổi lên lòng nghi ngờ về cái túi lớn bên chân Bối Nhị Nhị.

Bối Nhị Nhị liếc mắt vào phòng y tế:

- Không có gì, đây là lễ vật em tặng cho bạn học, hiệu trưởng, em trở về phòng học đây.

Hiệu trưởng Ân mỉm cười gật đầu:

- Tốt, nhờ em thay tôi chuyển lời hỏi thăm sức khỏe ba mẹ của em nhé.

- Em sẽ chuyển lời, bibi hiệu trưởng.

Bối Nhị Nhị xoay người chạy đi, Hiệu trưởng Ân lại như có điều suy nghĩ, nhìn bóng lưng Bối Nhị Nhị đã đi xa, hắn lộ ra một tia cười âm hiểm khó có thể phát giác.

- Linh... reng reng…

Tiếng chuông tan học đột nhiên vang lên, Hiệu trưởng Ân thu hồi suy nghĩ miên man, hắn mới vừa quay người lại, đã nhìn thấy An Phùng Tiên cùng Vương Tuyết Nhung sóng vai đứng ở trước cửa phòng cứu thương, hai người trai tài gái sắc, như trời đất tạo nên để xoạc nhau..à nhầm… để đứng bên cạnh nhau, sắc mặt Hiệu trưởng Ân tái xanh, trong lòng chua xót, nhưng lại không tiện phát tác, chỉ có thể mạnh mẽ giả vờ nở nụ cười:

- Tôi tới xem thương thế của An lão sư một chút, xem ra sao, nếu mà thực sự không ổn, anh hãy nghỉ ngơi đi, so với công việc, thân thể vẫn quan trọng hơn a!

- Cảm ơn hiệu trưởng quan tâm, vừa rồi tôi đã được Cô giáo Vương trị liệu rất cẩn thận tỉ mỉ, hẳn là không có gì đáng ngại, cảm ơn hiệu trưởng, cảm ơn Cô giáo Vương, tôi phải lên lớp đây.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch