Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thế Tử Hung Mãnh

Chương 37: Quán rượu trong hẻm đá xanh (1)

Chương 37: Quán rượu trong hẻm đá xanh (1)


---✰-✰-✰---

Hứa Bất Lệnh phóng ngựa như bay đi vào trong phường Đại Nghiệp, sắc trời đã hoàn toàn tối đen.

Bông tuyết bay tán loạn trên đường dài, người đi đường đều bước nhanh về, trong quán rượu dọc phố Câu Lan truyền ra tiếng cười vui không dứt, thỉnh thoảng có thể nghe thấy vài câu.

Trần hoa nhuốm gió đã hết mùi, chiều muộn mệt nhọc chải đầu.

Hứa thế tử thật là nam nhân vô cùng dịu dàng, nghe nói diện mạo còn được so với thiên tiên.

Hứa thế tử không thừa nhận đây là hắn viết.

Ôi. Cái này gọi là khí độ quân tử, không thích nổi danh thôi, khác hẳn với những văn nhân thế tục kia.

Xem dáng vẻ thì chuyện tối hôm qua ở Long Ngâm Các đã bị truyền ra rồi.

Hứa Bất Lệnh không còn lời nào để nói. Hắn xuống ngựa ở đầu hẻm, đi đến tiệm rượu Tôn gia chuẩn bị mua một bầu Đoạn Ngọc Thiêu đi tìm Chúc Mãn Chi.

Dắt ngựa Truy Phong xuyên qua hẻm đá xanh hẹp dài, từ xa xa hắn đã nhìn thấy tiệm rượu dưới đèn lồng mờ nhạt, cờ phướn của quán rượu phất phơ trong gió lạnh.

Sắc trời không quá muộn, ba cái bàn của cửa hàng không có khách hiếm thấy.

Tôn chưởng quầy dọn ghế băng nhỏ, ngồi ở cửa tiệm rượu đã mở vài chục năm, trong tay cầm một bầu rượu lại không uống, ánh mắt vẩn đục không có tinh thần. Ông ta chỉ nhìn cuối hẻm đá xanh nhỏ.

Hứa Bất Lệnh dắt ngựa đến gần, tiếng vó ngựa ‘Lộc cộc’ thanh thúy vang lên trong gió tuyết.

.

Tôn lão chưởng quầy chưa quay đầu, u sầu trên mặt đã lập tức thu lại thay bằng gương mặt tươi cười hòa khí trước sau như một. Ông ta chống đầu gối đứng dậy.

Công tử tới rồi, vẫn quy củ cũ chứ?

Ừm, múc một bầu rượu.

Hứa Bất Lệnh gỡ hồ lô rượu xuống đưa cho Tôn lão chưởng quầy đã sắp chạy ra phía sau lu rượu. Hắn đánh giá cửa hàng vài lần. Băng ghế đều úp ngược ở trên bàn, cái đĩa vốn chứa rượu và thức ăn cũng rỗng tuếch, rõ ràng là không mở cửa. Hắn hơi lộ ra nghi hoặc.

Tôn chưởng quầy, hôm nay không bán hàng à?

Sắc mặt Tôn chưởng quầy vẫn mang theo tươi cười, dùng muỗng múc rượu trong lu rượu lớn thơm nồng, khẽ thở dài một tiếng.

Trong nhà xảy ra chút chuyện, vốn hôm nay không buôn bán. Lão Tiền là sâu rượu lâu năm thường xuyên mua rượu ở cửa hàng chạy tới cửa hỏi lý do, nhân tiện nói lúc buổi sáng công tử chờ một canh giờ ở cửa tiệm. Ôi. Là tiểu lão nhân sơ ý quên mất cái này, thật không phải với công tử.

Hứa Bất Lệnh khẽ nhíu mày, sau khi nghĩ kỹ lý do, hắn cười một tiếng.

Cho nên Tôn chưởng quầy mới chạy tới, nhạt nhẽo ở chỗ này đợi ta cả một ngày?

Ha ha.

Tôn chưởng quầy cười một cái, nghiêm túc múc rượu.

Làm buôn bán phải nói chữ tín, mỗi ngày công tử kiên trì mua một bầu Đoạn Ngọc Thiêu, không phải tự mình lại đây thì sẽ sai hạ nhân lại đây. Có thể ở cửa chờ tiểu lão nhân một canh giờ là nhìn trúng chút tay nghề này của tiểu lão nhân. Sao ta có thể để công tử uổng công chờ một lần chứ.

Tiệm rượu không chỉ có một nhà, đổi lại người bình thường chờ suông một canh giờ, chắc chắn sẽ không tới, sao Tôn bá biết ta còn sẽ tới?

.

Tôn chưởng quầy lắc lắc đầu.

Ta mở tiệm rượu cả đời, hào hiệp trên giang hồ, đại nhân trên triều đình, lưu manh trên phố phường đều đã thấy qua nhiều nhiều rồi, thậm chí Tiên Đế và đương kim Thánh thượng đều gặp qua vài lần. Người sống lâu rồi tất nhiên thấy rõ người, công tử là người coi trọng quy củ. Buổi sáng thất vọng mà về, buổi tối nhất định sẽ qua nhìn xem có chuyện gì. Tiểu lão nhân há có thể tiếp tục để công tử tay không một chuyến.

Trong lúc nói chuyện, Tôn chưởng quầy múc đầy một bầu rượu đưa cho Hứa Bất Lệnh.

Hứa Bất Lệnh nhận bầu rượu, nghĩ một chút, lần đầu tiên đi vào tiệm rượu, lật ghế băng lại đặt xuống đất, ngồi xuống bên bàn rượu phía ngõ nhỏ.

Tôn bá cũng là người coi trọng quy củ. Sắc trời còn sớm, một mình uống rượu không thú vị, nếu không ngồi xuống uống hai chén?

Tôn chưởng quầy lấy khăn lông trắng xoa xoa tay, nhìn Hứa Bất Lệnh một cái, ngược lại cũng không từ chối. Ông ta đi vào buồng trong cầm đĩa đậu phộng, lại lấy hai bát rượu đặt ở trên bàn tiệc.

Đường dài không đèn, gió tuyết tung bay.

Tôn chưởng quầy ngồi xuống bên bàn rượu phía rào chắn, trước sau như một khách sáo.

Công tử uống rượu, hẳn là dùng vào mục đích khác hả? Khách cố chấp với rượu như ngài, lão nhân ta bán rượu vài chục năm cũng mới thấy được lần đầu tiên đấy.

Có chút bệnh vặt cần dùng rượu làm thuốc dẫn.

Hứa Bất Lệnh cầm hồ lô rượu rót ra hai bát, một bát trong đó đưa tới trước mặt Tôn chưởng quầy. Trên bàn tiệc không bàn thân phận, lớn tuổi là huynh, nhỏ tuổi là đệ, quy củ dùng cho mọi hạng người trong xã hội.

Tôn chưởng quầy nhận bát rượu, cẩn thận đánh giá Hứa Bất Lệnh vài lần,.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch