Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thiên Lục Vũ Trụ

Chương 18: Khoáng thạch cổ quái

Chương 18: Khoáng thạch cổ quái




“Ta từng nghe nói về Thần Văn sư nhưng lại chưa từng gặp.”

Lý Nham Thạch cũng nhìn rồi hâm mộ nói: “Thần Văn giúp tăng cấp bậc binh khí đối với Thần Văn sư là một loại rất đơn giản, không hề phức tạp vậy mà có thể bán với giá hai gốc linh dược nhị phẩm.”

Cậu ta không nhịn được nói, bỗng nhiên nhìn thấy Lý Phong bên cạnh đi thẳng về phía trước.

“Ngũ ca, huynh làm gì vậy?”

Thấy vậy, Lý Nham Thạch sững sờ rồi vội vàng đuổi theo.

Những người xung quanh cũng dần tản đi, chủ quầy hàng cũng chuẩn bị thu quầy không định bán đồ nữa.

Trên quầy hàng của ông ta vẫn còn binh khí, dược dịch và khoáng thạch, nhưng chủ yếu ông ta muốn bán lệnh bài Thần Văn với giá tốt còn những thứ khác thì chỉ để tô vẽ cho đẹp.

Lúc này sắc mặt Lý Phong rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại thầm kinh ngạc.

Vừa náy điểm sáng thần bí chỗ tim hắn bỗng nhiên hơi dao động.

“Là đồ vật trên quầy hàng khiến điểm sáng thần bí dao động sao?”

Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ nhưng sắc mặt của hắn vẫn rất bình tĩnh, nhìn về phía quầy hàng trước mặt.

“Ngươi muốn mua đồ sao?”

Chủ quầy hàng mặc khải giáp màu đen, rõ ràng là một tu luyện giả trên Luyện Thể cảnh tầng thứ chín, ông ta nhìn Lý Phong trực tiếp hỏi.

“Những thứ này của ngươi bán như thế nào?” Lý Phong thuận miệng hỏi.

Hắn tùy ý sờ những đồ vật trên quầy, giống như đang xem xét.

“Hả?”

Lúc Lý Phong sờ vào một viên khoáng thạch lớn bằng nắm tay, bỗng nhiên điểm sáng thần bí dao động kịch liệt.

Ong…

Đồng thời, trong đầu Lý Phong bỗng nhiên xuất hiện một đồ văn kỳ dị, hắn hình như cảm nhận được một đồ án kỳ dị bên trong viên đá đó.

“Đồ văn này là ở bên trong quả cầu ánh sáng màu trắng lúc trước?” Lý Phong kinh ngạc.

Lúc trước hắn đoạt nhẫn không gian của Triệu Thiên Cường, trong nhẫn có một quả cầu ánh sáng kỳ dị, hắn kiểm tra thì chỉ phát hiện trong chùm quả cầu ánh sáng có một đạo đồ văn, ngoài ra thì không còn gì khác.

“Đồng thời khiến điểm sáng thần bí và đồ án đó sao dao động và xuất hiện sao?” trong lòng Lý Phong xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.

Theo lý mà nói, điểm sáng thần bí và đồ văn của quả cầu ánh sáng không hề có quan hệ gì với nhau cả.

Người đàn ông trung niên mặc khải giáp màu đen nhìn Lý Phong, thuận miệng nói: “Ba món binh khí này mỗi món hai nghìn hai bạc, dược dịch mỗi một phần năm trăm hai bạc còn viên đá này thì ba trăm hai bạc.”

Thực tế lần này ông ta chủ yếu là đến bán ngọc bài Thần Văn, những thứ khác vốn là dùng để làm nền, đổi chút bạc, nếu Lý Phong cần tiện tay bán cho hắn cũng được.

Nghe vậy, Lý Phong hơi cau mày nói: “Quá đắt, nhưng thanh trường kiếm này nhiều nhất một nghìn năm trăm bạc một thanh, dược dịch nhiều nhất bốn trăm hai, những thứ này không nói, những viên đá này là thứ gì? Chỉ lớn bằng nắm tay, vậy mà lại bán đến ba trăm hai?”

Trên người hắn chỉ có hơn ba trăm hai bạc mà thôi, đây còn là do hắn được gia tộc liệt vào đẳng cấp số một bồi dưỡng mới lĩnh được.

“Ngươi đừng thấy viên đá này bình thường, độ cứng của nó rất lớn, cho dù là Luyện Thể cảnh tầng thứ chín cũng không thể phá vỡ được, chỉ là thể tích nhỏ một chút, nhưng tuyệt đối có thể luyện chế ra một món binh khí đỉnh cấp.

“Ta không phải là luyện khí sư, nếu không ta nhất định sẽ giữ lại viên đá này.”

Thực tế viên đá này là do ông ta vô tình lấy được, độ cứng cực kỳ kinh người, sau đó ông ta mới thu vào nhẫn không gian.

Hơi cau mày một chút, Lý Phong nói: “Viên đá này bán hai trăm bảy bạc thì ta mua.”

Nghe vậy, người đàn ông trung niên mặc khải giáp đen nghĩ một lát rồi nói: “Được.”

Trên thực tế ông ta vốn dĩ cũng không hy vọng có thể bán được viên đá này.

Lấy ra ngân phiếu tương ứng, Lý Phong cầm lấy viên đá chỉ lớn bằng nắm tay này ở trong tay.

Ong…

Điểm sáng màu trắng dao động, đồ văn kỳ dị trong đầu hắn lại xuất hiện, rất cổ quái.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghiên cứu.

“Đợi sau khi về nhà thì phải nghiên cứu xem sao.” Lý Phong thầm nói trong lòng.

“Ngũ ca, huynh mua cái này làm gì?” Lý Nham Thạch nhìn viên đá chỉ lớn bằng nắm tay trong tay Lý Phong, tò mò hỏi.

“Lý Phong!!!”

Lúc Lý Phong đang định nói gì đó thì bỗng nhiên có một giọng nói vô cùng tức giận truyền đến từ xa.

Ánh mắt Lý Phong nhìn qua, chỗ đó có một thanh niên khuôn mặt dữ tợn đang nhìn hắn.

“Thật sự là người quen.”

Nhìn thấy thanh niên, khóe miệng Lý Phong lộ ra nụ cười.

Thanh niên đó chính là Triệu Thiên Cường, mà ở bên cạnh Triệu Thiên Cường còn có ba người, dẫn đầu là một thanh niên nhìn tuổi có vẻ lớn hơn anh ta, nhìn mặt thì thấy hai người có đến bảy phần giống nhau.

“Thiên Cường, sao vậy?”

Thanh niên dẫn đầu nhìn em trai mình hỏi.

“Ca, đó chính là Lý Phong!” sắc mặt Triệu Thiên Cường dữ tợn nói.

Nghe thấy cái tên này, sắc mặt thanh niên dẫn đầu đó không thay đổi nhưng trông mắt rõ ràng lóe lên lãnh quang.

“Triệu Thiên Vũ!”

Bên cạnh Lý Phong, nhìn thấy thanh niên đi cùng với Triệu Thiên Cường, trong mắt Lý Nham Thạch lập tức lộ ra sự sợ hãi.

Triệu Thiên Vũ là thiên tài mạnh nhất nhà họ Triệu, hơn một trăm năm trước đã đạt đến Luyện Thể cảnh tầng thứ bảy.

“Triệu Thiên Cường, chúng ta lại gặp nhau rồi.” híp mắt nhìn đám người trước mặt, Lý Phong tiện tay chào hỏi, hắn vẫy vẫy nắm tay.

Thấy vậy, trong mắt Triệu Thiên Cường vô thức lộ ra sự sợ hãi, nhưng nhìn thấy anh trai của mình thì nhanh chóng khôi phục lại bình thường.

Lúc này trong mắt Triệu Thiên Cường tràn ngập sự tức giận. Lúc trước bị Lý Phong đánh gãy hai tay, thậm chí còn đánh nát xương sườn, anh ta phải dưỡng thương hai tuần mới hoàn toàn khôi phục, sau đó không ngừng điều tra thân phận của Lý Phong mới biết tên của Lý Phong.

Anh ta nhìn viên đá trong tay Lý Phong, trào phúng nói: “Lý Phong, ngươi thật sự thích những viên đá này à.”

Lần trước gặp Lý Phong cũng thấy hắn đang ôm hai viên đá.

“Ngươi muốn đoạt sao? Giống với lần trước?” Lý Phong mỉm cười nói, đem viên đá thu vào trong nhẫn không gian.

“Ngươi đúng là đi tìm chết!”

Nghe thấy lời Lý Phong nói, Triệu Thiên Cường thức giận nói.

Anh ta muốn nói gì đó nhưng Triệu Thiên Vũ lại phất tay, ngăn những lời anh ta nói.

“Lý Phong nhà họ Lý.”

Triệu Thiên Vũ lúc này nhìn Lý Phong, mở miệng nói: “Không ngờ nhà họ Lý sắp suy bại lại xuất hiện một nhân vật nhỏ như ngươi.”

Nghe vậy, Lý Phong cũng không tức giận, nhàn nhạt nói: “Mấy nghìn năm nay, đã có rất nhiều thế lực bị thay đổi ở quận Hoang Lâm này nhưng nhà họ Lý ta vẫn đứng vững, ngược lại nhà họ Triệu các ngươi có thể sẽ bị thay thế bất kỳ lúc nào, biến mất theo năm tháng.”

Lời nói giữa hai bên rõ ràng là có ý đối chọi nhau.

“Là người của nhà họ Lý và nhà họ Triệu.”

“Đó là Lý Thiên Vũ, là thiên tài mạnh nhất thế hệ trẻ của nhà họ Triệu.”

Những người xung quanh nghe được lời hai người nói, theo bản năng tránh xa nơi này ra một chút.

Cho là bọn họ thì cũng biến sự tranh đấu giữa nhà họ họ Triệu và nhà họ Lý.

“Quả nhiên thật phách lối.”

Triệu Thiên Vũ gật đầu, nhìn Lý Phong, vẫy tay nói: “Lần trước ngươi tranh đoạt bảo vật với em trai ta, đánh gãy hai tay nó, lần này không biết còn có thể phách lối như vậy được không.”

Triệu Thiên Vũ Luyện Thể cảnh tầng thứ bảy, một lời không hợp vậy mà trực tiếp chuẩn bị ra tay.

Nghe thấy lời Triệu Thiên Vũ nói, Lý Nham Thạch tức giận nói: “Triệu Thiên Vũ, lúc trước là Triệu Thiên Cường ra tay với ta trước, đoạt mất bảo vật trên người ta, còn đánh ta bị thương, ngũ ca ta mới ra tay.”

Nhưng lời của cậu ta lại không có ai để ý đến.

“Ca, đoạt hết tất cả bảo vật trên người Lý Phong rồi phế bỏ hắn! Còn cả Lý Nham Thạch nữa!” Triệu Thiên Cường ở bên cạnh Triệu Thiên Vũ hưng phấn nói, trong mắt mang theo một tia tàn nhẫn.

Trải qua việc bị phế lúc trước khiến cho trong lòng anh ta rất căm thù Lý Phong.

Nếu không phải biết bản thân không đủ thực lực thì vừa nãy anh ta đã tự mình ra tay rồi.

“Các ngươi đừng có mà quá đáng, ngũ ca ta chỉ là Luyện Thể cảnh tầng thứ tư, ngươi thân là một Luyện Thể cảnh tầng thứ bảy mà lại định ra tay sao?”

Thấy Triệu Thiên Vũ đi đến, dù Lý Nham Thạch sợ hãi nhưng vẫn tức giận nói.

“Thực lực không bằng, đây không phải là lý do hắn đánh bị thương em trai ta sao.”

Triệu Thiên Vũ lạnh nhạt đi đến, nói: “Có lúc làm sai thì sẽ phải trả một cái giá rất lớn.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch