Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiên Đạo Quỷ Dị

Chương 1: Tiên Đạo Quỷ Dị 1

Chương 1: Tiên Đạo Quỷ Dị 1




Lý Hỏa Vượng giơ chày giã thuốc trong tay lên, từng chút giã nát mấy cục đá xanh còn dính chút bùn đất trong cối nghiền thuốc thành phấn, dáng vẻ chán không buồn nói

Tuy nhiệt độ trong hang đá vôi vô cùng giá rét và ẩm ướt, trên người thiếu niên cũng chỉ mặc đúng một lớp áo bằng vải bố thô ráp, nhưng trên mặt hắn lại hiện rõ vẻ thờ ơ, như thể chẳng thèm để chuyện này vào trong mắt.

Trong động không chỉ có một mình hắn mà còn có vài đứa nhỏ khác trông có vẻ bằng tuổi, cả trai lẫn gái, cũng búi tóc, cũng mặc áo may từ gây gai, vải thô.

Điểm khác biệt duy nhất giữa chúng và Lý Hỏa Vượng chính là trên người đều có những khuyết tật rất rõ ràng, trong số đó có đứa bị bạch tạng, cũng có đứa bị bại liệt.

Đủ các loại thân thể dị dạng từ bẩm sinh đến thứ phát đều có thể tìm thấy ở đây, hang đá vôi không lớn phảng phất như biến thành viện bảo tàng dị tật.

Công việc của họ giống với Lý Hỏa Vượng, đều là giã nát thứ gì đó, chỉ là thứ cần giã nát sẽ khác nhau, có kim thạch cũng có cây thuốc, nhưng hiển nhiên không phải ai cũng chú tâm làm việc.

“A!”

Một tiếng thét chói tai của phụ nữ vang lên thu hút tầm mắt của tất cả mọi người.

Ở một góc trong hang đá vôi, một thiếu niên mập mạp sứt môi để lộ nụ cười đáng khinh, định kéo một thiếu nữ bị bạch tạng vào lòng mình.

“Ta chỉ sờ chút thôi, đảm bảo chỉ một chút thôi, ha ha ha…”

Lý Hỏa Vượng ngó lơ tiếng người huyên náo, nhắm mắt tiếp tục chuyên tâm làm việc của mình.

Nhưng tiếng con gái khóc lóc bên tai ngày càng thảm thiết, điều này khiến Lý Hỏa Vượng rất bực bội. Hắn mắng thầm một tiếng, sau đó một tay xách ấm thuốc bằng đá đứng lên.

Rầm, cục đá và xương người va đập vào nhau, phát ra âm thanh trầm thấp, nặng nề.

Tên mập sứt môi bị đánh cho vỡ đầu chảy máu bật ngửa ra đất, ngồi đó sững sờ hồi lâu, hiển nhiên là bị đập ngu người. Hai giây sau, vẻ mặt của hắn trở nên méo mó, biểu cảm thống khổ vội vàng láy tay che vết thương trên đầu lại, miệng hả rộng gào thét.

Sau khi thiếu nữ thoát khỏi số mệnh bị làm nhục thì vội vàng lấy quần áo che cơ thể mình lại, sợ sệt tránh sau lưng Lý Hỏa Vượng.

“Ta nói cho ngươi biết, ngươi chết chắc rồi! Biết sư phụ của ta là ai không? Nếu để ông ấy biết, chắc chắn ông ấy sẽ đánh chết ngươi!”

Tên mập sứt môi tức giận buông lời uy hϊếp.

“Ông ta thì là cái đinh gì, ngay cả rắm cũng không phải !!”

Lý Hỏa Vượng vừa thốt ra lời này, toàn trường lập tức bị doạ sợ đến im phăng phắc.

Những người khác có mặt ở đây không ngờ chàng trai trước mặt thế mà lại dám nói ra những lời đó.

Nhìn vẻ mặt của những người được gọi là sư huynh, sư đệ trước mắt, Lý Hỏa Vượng hít sâu một hơi, đè nén lửa giận trong lòng xuống.

“Ta bị làm sao vậy, sao lại nổi nóng với mấy thứ này chứ, rõ ràng tính cách của ta không nên huênh hoang như thế, không thể để họ ảnh hưởng tới tính tình của mình được, vừa nãy không phải ta, phải bình tĩnh, bình tĩnh.”

Trong lúc Lý Hỏa Vượng còn đang cố gắng tĩnh tâm, bỗng nghe thấy ngoải cửa hang có ai đó gọi hắn.

“Sư đệ Lý, sư muội Vương, sư phụ gọi hai người qua đó.”

Địa vị của chàng thanh niên đang gọi họ rõ ràng không hề giống với Lý Hỏa Vượng, vì trên người hắn mặc một chiếc đạo bào màu xanh lá.

Tuy đạo bào trông thật cũ kĩ, phần cổ tay áo đã bị tẩy đến trắng bệch, nhưng so với đống vải bố rách nát trên người Lý Hỏa Vượng thì không biết tốt hơn bao nhiêu lần.

Trong tay người này cầm một cây phất trần, ánh mắt nhìn đám hậu bối trước mặt hiện rõ vẻ ngạo mạn.

Thấy gã đạo sĩ trẻ tuổi kia xuất hiện, tên mập bị đánh vỡ đầu lập tức để lộ biểu cảm vui sướиɠ khi người khác gặp hoạ.

“Haha! Ngươi tiêu rồi!! Hôm nay đến lượt ngươi.”

Nhưng Lý Hỏa Vượng hoàn toàn làm lơ hắn, xoay người đi theo một cô gái méo miệng chảy đầy nước miếng ra tới cửa, mặt mày cô gái trắng bệch, trông chẳng khoẻ mạnh chút nào.

Mới đi được hai bước, hắn phát hiện có người đang túm chặt lấy tay áo của mình, giữ lại không cho đi. Lý Hỏa Vượng quay đầu lại thì phát hiện người đó chính là cô gái mắc bệnh bạch tạng mà mình vừa cứu.

Cô nước mắt lưng tròng không ngừng lắc đầu, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi.

Lý Hỏa Vượng chẳng hề dao động, lạnh lùng dùng sức hất tay áo, sải bước tiến về phía trước.

Thông với phòng nghỉ là một hang đá vôi lớn hơn nhiều, trên vách động còn có không ít hang động nhỏ hơn được dùng như phòng nghỉ, nhìn cái hang gồ ghề lồi lõm kia là biết tay nghề của người kiến tạo nền chỗ này chắc hẳn chẳng ra gì.

Toàn bộ hang động đá vôi rất lớn, đường hầm lớn lớn bé bé thông nối khắp bốn phía, hệt như ổ kiến phóng lớn.

Trên nóc mỗi cửa hang động nhỏ đều được đóng một mảnh gỗ mục nát, phía trên là tên của mỗi cái hang được khắc sâu khoảng ba xăng-ti-mét với lực khá bén, lần lượt là điện Linh Cung, điện Lão Luật, điện Khánh Tổ, điện Tứ Ngự.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch