Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm

Chương 16:

Chương 16:




"Thay đổi gì?"

“Chị không nói được cụ thể, nhưng lúc ấy chị vẫn còn nhớ, khi Hoàng Đào đi ra từ khu quần áo, sắc mặt hồng hào, thật sự có chút quỷ dị! Hơn nữa, cô ấy ở khu quần áo quá lâu, từ khi bước chân dừng lại cho đến khi cô ấy đi ra ngoài, đã vượt qua 10 giây."

Đây là trên con đường về tập trung với mọi người Mẫn Tĩnh Di vừa đi vừa nghĩ, bước chân dừng lại chắc chắn đối phương gặp phải ma nơ canh mặc quần áo kỳ lạ trong quy tắc có nói. Như vậy nếu dựa theo lời của Hoàng Đào nói, cô ta nhắm mắt mười giây, thân thể của ma nơ canh lập tức biến mất. Lấy tính cách nhát gan của Hoàng Đào, sau khi phát hiện đã an toàn nhất định sẽ lập tức chạy ra.

Nhưng mà không có, phải hai ba phút sau cô ta mới đi ra.

Nhớ tới lúc ấy mình còn đi cùng với đối phương một đoạn đường, Mẫn Tĩnh Di lập tức nổi một tầng da gà, cảm giác nghĩ mà sợ.

Vốn dĩ Tô Dung đã nghi ngờ Hoàng Đào bị "nó" ô nhiễm, bây giờ lại càng chắc chắn quy tắc nói về khu quần áo biến thành màu đỏ, tuyệt đối là đã bị ô nhiễm.

"Có lẽ biện pháp giải quyết tình huống quỷ dị trong khu quần áo là sai." Cô khẽ nhíu mày nói: "Nhưng phải làm thế nào để cho những người khác đều có thể tin tưởng chuyện này đây?"

Lúc này Mẫn Tĩnh Di đã đi vệ sinh xong, vừa rửa tay vừa nói: "Đi ra ngoài trước. Chúng ta tìm cơ hội nói cho anh Vương biết một tiếng. Vốn dĩ khu quần áo kia cũng không có cái gì đáng để đi đến, trong thời gian ngắn chắc không có vấn đề gì đâu."

Lại đi ra khỏi nhà vệ sinh, hai người ăn ý cũng không nói nhiều, đều tự tìm một cái giường nằm lên.

Mọi người đều là lần đầu tiên nằm trên giường quan tài, thật sự có chút mới lạ. Vốn dĩ Mẫn Tĩnh Di là đến siêu thị mua đồ ăn vặt, chia quà ăn vặt cho mọi người làm cơm tối xong, sau khi ăn qua loa thì chuẩn bị nghỉ ngơi.

Bây giờ ngủ thì thật sự có chút sớm, hơn nữa khu đồ dùng hằng ngày lại đèn đuốc sáng trưng, mọi người không nhịn được nói chuyện với nhau.

Trước tiên quan trọng nhất chính là quan tâm nơi bây giờ mình ở, ở trong hoàn cảnh xa lạ, giọng của bà bác Lý tràn đầy bất an: "Ở khu đồ dùng hằng ngày thật sự không thành vấn đề sao?"

Vương Kiến Quốc gật đầu nói: “Trước kia khi tôi bị chọn trúng đi vào quy tắc quái đàm cũng có một khu an toàn giống như thế này, giai đoạn trước "nó" sẽ không đến được nơi này trong thời gian quy định."

“Nếu khu đồ dùng hằng ngày tắt đèn, sẽ xảy ra nguy hiểm sao?" Mẫn Tĩnh Di hỏi.

"Cái này còn phải hỏi sao?" Triệu Bằng cười nhạo nói: "Nhất định là sẽ nha! Nếu không sao lại bảo chúng ta một khi chỗ này tắt đèn thì lập tức trở về giường chứ?"

Tô Dung nghĩ đến một chuyện khác: "Nói như vậy, ngày mai lúc chúng ta đi ra ngoài thăm dò, phải để lại một người trông chừng khu đồ dùng hằng ngày, lỡ như có tắt đèn còn có thể nhắc nhở mọi người."

Suy nghĩ một chút, cô lại bổ sung: "Hai người ở lại đi, một thân một mình thật sự cũng không an toàn."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch