Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm

Chương 31:

Chương 31:




Tuy rằng nghe có vẻ không đáng tin cậy, nhưng dưới tình huống không còn cách nào khác, thì dù không có khả năng cũng trở thành có khả năng.

Hai người đi vào quầy thu ngân, quả nhiên nhìn thấy bộ quần áo của nhân viên trên ghế. Đây là một bộ quần áo nhân viên màu đỏ, nhìn qua rất bình thường.

Tô Dung nhìn bộ quần áo nhân viên này, như đột nhiên nghĩ đến gì, ánh mắt chợt tối đen: “Chỉ có một bộ, chúng ta ai sẽ mặc?”

“Đều được, đi đến kho hàng trước rồi nói sau.” Vương Kiến Quốc tùy ý nói: “Muốn đi đến kho hàng phải đi qua khu quần áo trước, quy tắc ở đó em còn nhớ không?”

Được anh ấy nhắc nhở, Tô Dung mới nhớ tới chuyện này, vội vàng nói: "Quy tắc ở khu quần áo chắc là có vấn đề.”

“Sao lại nói thế?”

“Anh còn nhớ Hoàng Đào không? Sau khi cô ấy đến khu quần áo mới biến thành như vậy. Với tính cách nhát gan của cô ấy có lẽ sẽ không vi phạm những gì quy tắc đã nhắc nhở, nhưng vẫn xảy ra vấn đề. Bởi vậy có thể thấy được, có lẽ quy tắc đã sai.”

Vương Kiến Quốc tin tưởng ggật đầu, Hoàng Đào xuất hiện vấn đề, có thể liên quan rất lớn đến quy tắc của khu quần áo 【 Nếu nhìn thấy ma nơ canh mặc quần áo không vừa người, có thể nhắm mắt thầm đếm 10 giây. 】 là một quy tắc sai.

Nhưng dù như vậy, một vấn đề lại đến nữa: Vậy quy tắc chính xác thì phải làm sao?

Có thể chắc chắn Hoàng Đào đã gặp được ma nơ canh kỳ lạ. Bởi vì dựa theo tình huống mà Mẫn Tĩnh Di miêu tả, tiếng bước chân của Hoàng Đào đã dừng lại một lúc. Có lẽ sau khi gặp ma nơ canh, cô ấy đã lựa chọn đứng im bất động tại chỗ nên mới xảy ra chuyện.

Do dự một chút, Vương Kiến Quốc chủ động nói: “Có khi nào, chúng ta cần dựa theo sự tương phản với quy tắc sai lầm, cũng chính là vừa nhìn thấy ma nơ canh kỳ lạ thì lập tức chạy trốn không ngừng?”

Anh ấy đã từng tham gia một quy tắc quái đàm, biết có một số quy tắc sai lầm vẫn có một số tác dụng nhất định, cũng có một số chỉ cần làm ngược lại với quy tắc sai lầm là được.

Tô Dung cũng đã nghĩ đến điều này, nghe vậy gật đầu: “Không chứng chính là như vậy.”

Hai người liếc nhau, mang theo khí thế thấy chết không sờn tiến về khu quần áo.

Hai người chưa từng đến nơi này, vừa đến đã nhìn thấy những con ma nơ canh kia, thiếu chút nữa đã bị hoảng sợ, còn tưởng rằng vừa mới đến đây đã gặp điều quỷ dị. Vẫn là Vương Kiến Quốc phản ứng trước: “Quần áo trên người những con ma nơ canh này đều vừa người, có lẽ không thành vấn đề.”

Tô Dung thở dài nhẹ nhõm một hơi, cẩn thận đi theo phía sau anh ấy đi vào trong. Đi lại giữa những gian hàng quần áo kín không kẽ hở, ngoại trừ tiếng bước chân thì không còn chút âm thanh nào khác. Tốc độ của hai người rất nhanh, cố gắng đi thật nhanh qua khu vực nguy hiểm này.

Nhưng “Nó” đã mạnh mẽ hơn, hiển nhiên không thể để hai người được toại nguyện, chỉ trong một chớp mắt, cuối hành lang đột nhiên xuất hiện một con ma nơ canh hình thù quái lạ.

Trên người nó mặc một cái áo có bốn tay ngắn, phía dưới là một cái quần đen có tám ống. Tám ống quần tạo thành một vòng tròn, dường như bất cứ lúc nào xúc tua cũng có thể xuất hiện.

Rõ ràng là một con ma nơ canh làm bằng nhựa tái nhợt không có mặt mũi, nhưng lại khiến người ta có cảm giác một con người chân thật đang đứng ở đó.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch