Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1: Trọng sinh 1

Chương 1: Trọng sinh 1




"Đinh linh linh, đinh linh linh."

Văn Vũ mơ hồ mở mắt, ý thức từ chuông báo thức bên cạnh giường trở về thân thể mình.

"Này, đây là. . . . . ."

Nhìn căn hộ cho thuê quen thuộc trước mặt, lại sờ soạng thân thể hoàn hảo không tổn hao gì của mình, suy nghĩ của Văn Vũ không khỏi quay trở lại với vừa rồi. . . . . .

Ngay vừa rồi, Văn Vũ và tiểu đội đi săn của cậu đang chấp hành nhiệm vụ.

Mà cái gọi là tiểu đội đi săn, bất quá chỉ là một tiểu đội hạng ba ở tụ điểm hạng ba, mà bản thân Văn Vũ là người mạnh nhất trong đội ngũ, cũng chỉ là một chiến sĩ cấp hai vừa mới chuyển chức thành công.

Đối với loại đội ngũ cấp bậc này, giữa mạt thế, ai nhìn vào cũng biết, đây là vật hi sinh của toàn đội.

Mà cái gọi là nhiệm vụ, đương nhiên cũng chính là một loại nhiệm vụ cấp bậc vật hi sinh. . . . . . Hấp dẫn lực chú ý của một con thú biến dị cấp năm.

Sau đó, hấp dẫn nó tiến vào trong bẫy rập do chiến đội chủ lực chuẩn bị sẵn. Phần thưởng to lớn cùng với đao kiếm sắc bén, khiến cho Văn Vũ không thể nói không đối với nhiệm vụ chịu chết này.

Đáng tiếc chính là, vật hi sinh vĩnh viễn cũng không thay đổi được bản chất của vật hi sinh.

Lúc Văn Vũ dẫn dắt tiểu đội vật hi sinh tiếp cận đến sinh vật mục tiêu, thì bọn họ phải đồng thời đối mặt với hơn 30 con sinh vật biến dị cấp ba.

Ngay lúc Văn Vũ nhận ra được hiện trạng, xoay người chạy trốn, thì toàn bộ tiểu đội vật hi sinh đã bị xé nát một phần ba.

Mà bản thân Văn Vũ, ở vị trí cách bẫy rập trăm mét, bị con biến dị thú cấp năm kia chụp một tát nát đầu.

Sau đó, đợi đến khi Văn Vũ mở to mắt lần nữa, nhìn thấy trước mắt chính là căn hộ thuê nho nhỏ mà cậu đã sống trong ba năm.

"Đây, đây là có chuyện gì?"

Văn Vũ bật người đứng thẳng dậy, đứng trước chiếc gương trước giường mình.

Nhìn chính mình trong gương, thân hình gầy yếu hoàn toàn không có sức mạnh trước kia.

Phải biết rằng, trước kia, tuy rằng cậu chỉ là một vật hi sinh, nhưng tốt xấu cũng có thực lực chiến sĩ cấp hai, lực lượng thân thể ít nhất trên dưới một tấn, cơ bắp toàn thân góc cạnh rõ ràng, khổ người tráng kiện.

Mà hiện tại, thân thể trước mắt gầy gầy yếu yếu, thật giống như một anh hàng xóm bình thường.

Văn Vũ càng nhìn thân thể của mình càng cảm thấy quen thuộc, loại cảm giác này, thật giống như, thật giống như dáng vẻ của mình trước khi chuyển chức.

"Chẳng lẽ là?" Văn Vũ giống như nghĩ tới điều gì, đột nhiên chạy đến trước máy vi tính, nhìn thật kỹ ngày tháng trên máy vi tính.

"Ngày 25 tháng 5 năm 2017, đây là, đây là thời điểm bắt đầu của mạt thế, đây là một năm trước mà, chẳng lẽ, mình trọng sinh? Mình trọng sinh, ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha ha. . . . . ."

Tiếng cười của Văn Vũ càng lúc càng lớn, càng ngày càng điên cuồng, nghĩ đến kiếp trước mình gặp cảnh ngộ trở thành vật hi sinh, vừa cười, nước mắt vừa chậm rãi chảy xuống.

Nếu như có thể sống lại một đời, mình còn có thể trở thành một vật hi sinh yếu đuối sao, mình còn có thể cam chịu bị cường giả bóc lột và khinh bỉ sao? Mình còn có thể trải qua cuộc sống cực kỳ bi thảm lần nữa sao?

"Tuyệt đối không, tuyệt đối sẽ không, tuyệt đối sẽ không." Văn Vũ điên cuồng kêu to, đây là ông trời thiên vị mình, ban ân cho mình.

Văn Vũ thở hắt ra một hơi thật dài.

"A. . . . . ."

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai phá vỡ sự yên tĩnh của khu chung cư.

"Làm gì vậy, có để cho người khác nghỉ ngơi hay không."

"ĐM bị bệnh à."

"Mẹ nó, kêu hãi hùng như vậy."

Vô số tiếng chửi bậy truyền ra từ tòa nhà, rất nhiều người tỏ vẻ cực kỳ bất mãn đối với tiếng kêu thảm thiết đột nhiên truyền ra kia.

Nhưng mà, tiếng kêu thảm thiết chẳng những không ngừng lại, mà ngược lại càng lúc càng lan rộng, không chỉ có dưới lầu khu chung cư, mà ngay cả hành lang, trong nhà, đều truyền đến những tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng gầm rú khác nhau.

"Cứu mạng, giết người."

"Ông xã, anh bị sao vậy ông xã, đừng cắn em, a, a. . . . . ."

Trong lòng Văn Vũ bỗng nhiên có dự cảm xấu, nhanh chóng khóa cửa nhà mình, tìm một cái bàn ngăn trước cửa, sau đó bước nhanh đến cạnh cửa sổ.

Nhìn xuống dưới lầu.

Chỉ thấy ngọn nguồn tiếng kêu thảm thiết trong khu chung cư là của một đôi vợ chồng trẻ vừa mới kết hôn, lúc này đột nhiên show ân ái ở ngay sân chung của khu chung cư.

Nhà trai ôm vợ mình một cách cuồng nhiệt, điên cuồng hôn hai má "Vợ" mình, vốn đây là một hành động tốt đẹp, nhưng điều kiện tiên quyết là trong miệng nhà trai không có thịt nát và máu tươi.

Cảnh tượng này, kiếp trước Văn Vũ đã từng chứng kiến, bởi vì đây là cảnh tượng đầu tiên mà Văn Vũ nhìn thấy lúc mạt thế xảy đến.

Lúc ấy Văn Vũ nhìn máu tươi và tròng mắt bắn tung tóe khắp nơi, nôn ói một trận, một kiếp này, Văn Vũ chỉ có thể yên lặng nói thầm một câu ở trong lòng:"Đậu xanh rau má".

Văn Vũ biết mạt thế sẽ đến, cũng đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý cho thời điểm mạt thế sẽ đến.

Nhưng mà, việc chuẩn bị trong tư tưởng cũng chỉ có hạn, cậu vừa mới trọng sinh được năm phút đồng hồ có được không.

Thời gian năm phút đồng hồ, xác nhận và chấp nhận sự thật chuyện mình trọng sinh, đã là thuộc dạng có tố chất tâm lý mạnh mẽ.

Sau đó, vào lúc Văn Vũ nghĩ mình hẳn là nên chuẩn bị một ít vật tư và vũ khí, thì ngày tận thế cũng đã chạm đến ót cậu.

"Ông trời, ông đùa giỡn tôi sao, phúc lợi của người trọng sinh đâu? Không có phúc lợi, thôi thì cung cấp một món vũ khí có thể sử dụng cũng được." Mặc kệ Văn Vũ chửi thầm như thế nào, tình huống hiện tại chính là như vậy.

Văn Vũ quan sát cẩn thận căn hộ thuê nhỏ bé của mình, cố gắng tìm kiếm một món gì đó có thể gọi là vũ khí.

Không quá ba giây đồng hồ sau, Văn Vũ lập tức thất vọng.

Căn hộ cho thuê vốn là sẽ không lớn, đương nhiên là không có không gian để mở một phòng bếp, cho nên hiển nhiên là Văn Vũ sẽ không thể tìm được loại đồ vật như dao bếp hay dao thái thịt ở trong nhà.

Bất đắc dĩ cầm dao gọt hoa quả trên bàn lên, lấy tay cọ nhẹ mũi dao: "Có còn hơn không đúng không? Cho dù đó là một con dao gọt hoa quả đến cắt táo cũng phải dùng sức."

Chuyện tới nước này, Văn Vũ chỉ có thể tìm một chút an ủi ở con dao gọt hoa quả.

Nhìn thoáng qua những thực phẩm mà mình dự trữ, làm một cẩu độc thân vạn năm, một cô nhi không cha không mẹ, một trạch nam cả ngày ôm máy vi tính.

Loại đồ như mì ăn liền này nọ vẫn có rất nhiều, ngoài ra còn có một hũ chao nhỏ.

Còn nhớ kiếp trước, một mình cậu dựa vào hai thùng mì ăn liền trong nhà, mà thành công chống đỡ suốt một tháng.

Vào lúc cậu còn chưa bị chết đói, đã đợi được tiểu đội sinh tồn giả đến sưu tầm vật tư, sau đó, bắt đầu hành trình một năm làm vật hi sinh của mình.

--






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch