Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trò Chơi Hệ Chữa Trị Của Tôi

Chương 25: Chúng ta cùng chơi trốn tìm (2)

Chương 25: Chúng ta cùng chơi trốn tìm (2)


Rất nhanh, Hàn Phi trông thấy một cánh tay tái nhợt duỗi ra từ trong tủ quần áo, ngay sau đó là một khuôn mặt trắng bệch.

Trong căn phòng khách vốn không có một ai lại vang lên tiếng bước chân; sau tivi thò ra một cái đầu tròn vo; sau lưng ghế sô pha cũng có một bé gái buộc tóc đuôi ngựa trèo ra ngoài.

Những tiếng động khiếp người không ngừng truyền đến, trong tủ giày, trong phòng bếp, trong tranh vải, trong màn cửa, trong chăn… Từng đứa bé với làn da tái nhợt, mắt toàn tròng trắng chậm rãi bò ra.

Hàn Phi đã thở không ra hơi; hai chân hắn không còn sức nữa, thân thể phải tựa vào tường mới không ngã sấp xuống.

Dường như mấy đứa bé này đều là những đứa trẻ đã mất tích trong khu tập thể; số lượng quá nhiều, nhiều đến mức làm da đầu người ta tê dại.

Không khí trong phòng đã đặc quánh lại, mọi đứa trẻ đều đồ dồn về phía Hàn Phi.

Cảnh tượng khiến người ngạt thở này chỉ thiếu chút nữa là tiễn Hàn Phi đi chầu ông bà, trái tim hắn sắp nhảy khỏi cổ họng rồi.

Giọng của bọn trẻ con dần dần nhỏ xuống, một tiếng khóc khó nghe vang lên trong phòng. Hàn Phi lần theo tiếng khóc kia nhìn lại, hắn phát hiện trong một góc hẻo lánh của căn phòng có một bóng đen đang ngồi.

Bóng đen này có vẻ không cao lắm, nó khác với những đứa bé khác trong căn phòng này.

Chẳng lẽ, nó mới thực sự là Khóc?

Từng đứa bé bước vào phòng ngủ, bọn nó cầm miếng vải che mắt trong tay, nhìn chằm chằm vào con mắt của Hàn Phi. Trong miệng chúng không ngừng lặp đi lặp lại câu “đến lượt mi làm quỷ” này.

Hàn Phi vẫn không lên tiếng.

Lúc này, có một đứa bé đột nhiên nhào về phía Hàn Phi, móng tay sắc nhọn của nó đâm thẳng về phía con ngươi của hắn.

Không chịu đeo miếng vải này thì sẽ bị chọc mù hai mắt ư?

Từng đôi tay nhỏ túm lấy quần áo của Hàn Phi, không cho hắn nhúc nhích. Hiện giờ Hàn Phi chỉ có thể trơ mắt nhìn những ngón tay kia không ngừng phóng đại trong mắt mình.

Hết thảy dường như đã là ván đã đóng thuyền, nhưng ngay khi Hàn Phi cảm thấy đau đớn thì miếng bùa hộ mệnh trên cổ hắn đột nhiên phát ra một tiếng vang giòn, một hơi thở lạnh lẽo âm u bùng nổ trong nháy mắt.

“Rầm!”

Đứa bé định móc mắt Hàn Phi kia ngã xuống đất. Nó ôm lấy ngón tay bị bẻ gãy của mình khóc thét lên. Những đứa bé khác cũng bị dọa sợ, buông lỏng tay ra.

“Là bùa hộ mệnh của bà đã cứu mình ư?” Hàn Phi cúi đầu nhìn xuống. Miếng bùa hộ mệnh đã đầy vết nứt, có lẽ chỉ cần dùng thêm một lần nữa là sẽ vỡ vụn mất.

“Làm sao bây giờ? Đối phương sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra bí mật của bùa hộ mệnh! Mình phải mau chóng nghĩ ra cách thoát thân mới được!”

Tiếng khóc yếu ớt truyền vào trong tai, bóng đen kia chẳng biết đã đi vào phòng ngủ từ lúc nào. Dường như nó đại diện cho toàn bộ sự hắc ám, lạnh lẽo và âm trầm của căn nhà này - nó mới thực sự là Khóc!

Khi những đứa bé khác không dám nhào lên, nó lại lặng lẽ nhìn chằm chằm Hàn Phi, sau đó nhặt miếng vải bịt mắt ở dưới đất lên, đưa đến trước mặt Hàn Phi.

Bùa hộ mệnh của Mạnh Thi nhiều nhất cũng chỉ sử dụng được một lần nữa. Hàn Phi biết kể cả hắn có cự tuyệt Khóc thì cũng không thay đổi được tình cảnh của mình. Mỗi một dây thần kinh trên người hắn đều đã kéo căng, trong lòng hắn rất rõ ràng hiện tại chính là thời khắc quan trọng nhất.

Hàn Phi không đưa tay ra nhận lấy miếng vải của Khóc, cũng không cự tuyệt việc chơi trốn tìm. Hắn suy nghĩ một lát, sau đó trên mặt chậm rãi lộ ra một cái mỉm cười đầy tàn nhẫn và tà ác.

Ngồi xổm xuống, Hàn Phi đưa mặt lại gần chỗ bóng đen kia: “Chơi trốn tìm bình thường không thú vị gì cả, không bằng chúng ta chơi lớn đi!”

Một tay đút vào túi, trên khuôn mặt hơi có vẻ bệnh hoạn của Hàn Phi hiện lên một chút si mê, trong mắt hắn tràn đầy vẻ hưng phấn không cách nào kiềm chế: “Chơi trốn tìm là một quỷ đi bắt tất cả mọi người. Hôm nay hay là chúng ta chơi ngược lại đi, tất cả lũ quỷ chúng mày đến bắt một mình tao!”

Nhếch mép, mặt Hàn Phi dường như đã dán chặt vào bóng đen: “Tao dùng cái mạng này của mình làm tiền cọc, nếu như trong vòng một canh giờ chúng mày có thể tìm thấy tao, vậy cái mạng này của tao chúng mày muốn làm gì thì làm. Còn nếu như chúng mày không tìm thấy tao, vậy phải làm cho tao ba việc!”

Trong mắt hắn bùng lên sự ác độc và điên cuồng, hơi thở lạnh giá và âm trầm mà bùa hộ mệnh vừa bộc phát ra hồi nãy còn chưa tan đi hết, ánh mắt của Hàn Phi lúc này làm cho lũ quỷ nhỏ này nảy sinh một cảm giác như được gặp đồng loại.

Căn phòng dần yên tĩnh lại... Cũng không biết bao lâu sau, bóng đen gật đầu, nó dẫn tất cả lũ quỷ nhỏ rời khỏi căn phòng ngủ này.

Hàn Phi cũng đỡ Mạnh Thi và Thần Thần đi theo chúng ra ngoài. Hắn đặt Mạnh Thi và Thần Thần ở gần cửa phòng khách, nụ cười trên mặt hắn càng thêm biến thái, thân thể hắn dường như đang run rẩy không ngừng vì hưng phấn: “Nếu như chúng mày không tìm thấy tao trong căn phòng này, vậy cũng có thể sang nhà các hàng xóm khác trong khu này tìm thử xem. Đây có thể xem như gợi ý của tao cho chúng mày.”

Chờ tất cả lũ quỷ nhỏ và bóng đen cùng quay người đi, Hàn Phi đi đến cửa phòng khách, hắn lại vặn chốt cửa nhưng cửa phòng vẫn thế, không thể nào mở ra được.

Đúng là một đám quỷ nhỏ thú vị! Hàn Phi đứng từ trên cao nhìn xuống toàn bộ lũ trẻ con trong phòng: “Nhớ kỹ giao kèo giữa chúng ta đấy, dốc hết sức mà đi tìm tao đi!”

Hắn dùng biểu cảm tàn nhẫn nhất, tà ác nhất mà cười rộ lên không kiêng dè chút nào: “Hiện tại, trò chơi bắt đầu!”

Mở giao diện thuộc tính ra, Hàn Phi lựa chọn thoát game!

Thế giới lại hóa thành một màn đỏ như máu, trời đất quay cuồng, lúc Hàn Phi mở mắt ra lần nữa, hắn lập tức tháo mũ trò chơi ra.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, Hàn Phi điên cuồng túm lấy tóc mình, hai mắt đỏ bừng.

Xong, bỏ mẹ rồi, lần này làm màu lố quá rồi!







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch