Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trò Chơi Tử Vong Luân Hồi

Chương 14: Cố nhân (2)

Chương 14: Cố nhân (2)




Phòng vệ sinh này chia làm hai gian nam nữ, xài chung bồn rửa tay. Ở bên cửa phòng vệ sinh nữ, một nữ nhân mặc đồ ngủ, đang dựa vào cửa.

Nữ nhân cột tóc đuôi ngựa, đúng vậy chính là nữ nhân mà Tô Bằng đã gặp phải ở trong phòng ăn kia!

“Ngươi như vậy không có cảm giác giấu đầu hở đuôi sao?" | Tô Bằng nhìn nữ nhân kia, tự mình hút thuốc, đưa lưng về phía hành lang nói.

“Ta mỗi ngày đều có thói quen nửa đêm tới phòng vệ sinh hút thuốc lá, người phụ trách quản chế hắn là đã thành thói quen, ngược lại ngươi, mới dễ dàng bị hoài nghi."

Nữ nhân tóc đuôi ngựa nói với Tô Bằng.

Nữ nhân trước mặt này, Tô Bằng thật ra rất quen..

Nàng gọi là Ninh Thái.

Tô Bằng khi còn bé, cũng không sống ở tòa thành thị này, mà nữ nhân này, là quen biết lúc sống tại một thị trấn nhỏ trước kia, lại nói tiếp cũng là nghiệt duyên, hai người bọn họ ở thị trấn đó, là hàng xóm, cùng trường, cùng lớp lại còn ngồi cùng bàn.

Cũng như tất cả các câu chuyện thanh mai trúc mã, không thể thiếu đùa giỡn linh tinh, đường phân cách, lấy com-pa đâm vào cánh tay vẫn vân, Tô Bằng khi còn bé thích đùa dai, mà còn nữ nhân này lúc còn nhỏ đã thích đóng vai cảnh sát.

Chuyện xưa hồi hai người bên nhau không ít, chỉ có điều, sau khi lên tới cấp 2, Tô Bằng rời khỏi thị trấn nhỏ, do đó từ biệt, lại không nghĩ rằng gặp lại nhau ở chỗ này.

Chẳng qua là không biết, nàng tại sao lại xuất hiện ở nơi này?

“Ngươi không ngờ cũng hút thuốc lá... Cương Nha muội, tới tìm ta lúc này có chuyện gì?"

Tô Bằng thở ra một ngụm khói thuốc nói.

"Bớt nói nhảm, có hai chuyện, thứ nhất, giả bộ như không biết ta, ta cũng sẽ không thừa nhận là biết người, thứ hai, rời khỏi công ty này, tìm lý do gì cũng được, tai nạn xe cộ, bị u ác tính, hay là thế nào đi nữa, tóm lại, không nên tiếp tục tiếp xúc với trò chơi này."

“Ngươi biết cái gì sao?"

Tô Bằng nghe xong, hỏi Ninh Thái.

“Đừng hỏi ta, tóm lại đối với người không có hại, lưu lại công ty, có chuyện gì xảy ra, hậu quả ta không chịu trách nhiệm."

Ninh Thải nói, sau đó nói:

"Hút hết điếu thuốc này, người về trước đi, ta mỗi lần ở phòng vệ sinh hút thuốc, ít nhất phải hai điếu, mười mấy phút đồng hồ mới trở về nếu không sẽ bị hoài nghi.".

“Ta sẽ không rời khỏi công ty, có điều cũng sẽ không để lộ là ta quen biết ngươi."

Tô Bằng nói, sau đó nói:

“Có đôi khi có thể trao đổi, trao đổi cho nhau một chút tin tức, ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy là có ý gì? Được rồi, biết người bởi vì ta ra đi không từ biệt mà thương tâm, tạ cáo từ trước đây."

Tô Bằng đem tàn thuốc ném vào thùng rác, rời khỏi phòng vệ sinh.

“Không ngờ... Nàng cũng ở đây... Xem ra, hình như biết cái gì."

Sau khi Tô Bằng trở lại phòng, nằm ở trên giường, trong lòng nghĩ ngợi.

Đã qua một giờ, Tô Bằng dù sao cũng ngủ không được, dứt khoát nằm ở trên giường sắp xếp lại một số tin tức về trò chơi trong đầu, từ từ cho hết thời gian.

Rất nhanh, trời đã sáng...

Mấy ngày kế tiếp, Tô Bằng rất bình thường dựa theo điều lệ của công ty tiến hành trò chơi.

Trong trò chơi, Tô Bằng mỗi ngày làm nhiệm vụ nguyên liệu nấu ăn của Lý đại thầm, tích lũy được mười mấy lượng bạc.

Ở cửa hàng thịt học tập được mấy cái kỹ năng, ba ngày sau, Tô Bằng đã luyện tập đến LV.10

Kỹ năng giải phẫu cùng với kỹ năng đồ tể LV.10, không ngờ lại được biến thành một bộ đạo pháp!

Trần Bách

"Giết heo đao pháo, cùng với thao tác giải phẫu đồ tể tinh thâm tới g trình độ nhất định, tự mình ngộ ra võ học, chuyên tấn công những chỗ = yếu hại, thế như gió cuồng, giết heo đao phát trước mắt đạt cấp Nhất = Trọng Thiên."

Đây là đánh dấu trên thanh kỹ năng của Tô Bằng.

| Mở ra thanh kỹ năng xem xét, bên trong chia làm sáu chiêu thức trảm kiên nhục (chém thịt vai), trảm trừu tử (chém giò), trảm hậu khấu (chém mông), trảm lặc điều (chém xương sườn), trảm hậu thối (chém chân sau), trảm cốt đầu (chém xương cốt).

Thu hoạch ngoài ý muốn này khiến Tô Bằng dở khóc dở cười.

Sau khi hai kỹ năng mãn cấp, Tô Bằng cũng mất đi hứng thú làm việc ở cửa hàng thịt, ở chỗ thợ rèn mua một thanh cương đao, bắt đầu ra thôn giết chó hoang, đi làm nhiệm vụ nguyên liệu nấu ăn cho Lý đại thẩm.

| Tô Bằng lúc này, cũng cùng với NPC trong thôn rất quen thuộc rồi. Lúc hắn đi làm nhiệm vụ, từng liếc mắt một cái vào nhà của Tào thợ mộc mà mình cảm giác tương đối thần bí, Tào thợ mộc kia đang tưới nước cho cây táo trước cửa nhà, cây táo kia lớn lên hình thù kỳ quái, trên cành cây có nhiều bao lớn, thấy Tô Bằng, Tào thợ mộc ngược lại có phần hơi nhiệt tình, chẳng qua là không biết có phải là ảo giác hay không, Tô Bằng cảm giác được, Tào thợ mộc dường như không thích mình đến gần cây táo kia.

Trong nháy mắt, từ lần đầu tiên vào trò chơi đã năm ngày trôi qua.

Ngày thứ sáu, Tô Bằng cứ theo lệ thường vào trò chơi, trong trò chơi, mấy ngày hôm trước hắn ở chỗ Tào thợ mộc kiêm chức, làm công việc thu thập gỗ với chẻ củi, ngoại trừ kiếm thêm một chút bạc, còn học tập kỹ năng chẻ củi, chặt cây, rất nhanh thăng cấp đến LV.10, học xong phủ pháp chặt cây cùng với đạo pháp chẻ củi.

Mà dã quái ở cửa thôn, Tô Bằng cũng có thể chém chết chó hoang một cách không có chút nào khó khăn, mang theo cường đao thuốc trị thương, có thể giết bò lọc da thịt để kiếm tiền.

Mỗi lần giết một con chó hoang, Tô Bằng được năm giờ kinh nghiệm thực chiến, một con bò là mười hai giờ kinh nghiệm thực chiến.

Bọn người Quý Minh, Tôn Thế Giai, Phó Khang, hình như cũng thăng cấp không tệ, trong đó, quan hệ của Tôn Thế Giai cùng với Quý Minh càng thêm thân cận.

Một đao bổ về chân trước của con bò, con bò gào một tiếng, xoay đầu lại, sừng nhọn trên đầu đâm đến Tô Bằng!

Tô Bằng dễ dàng nghiêng người tránh thoát, sau đó một đao đút trước ngực con bò!

“Công kích chỗ hiểm! Phát động một kích trí mạng! Phát động kỹ năng lấy máu!"

Bên tại Tô Bằng vang lên nhắc nhở của hệ thống, con bò toàn thân run rẩy, thoáng cái tuôn ra một trăm hai mươi điểm sát thương, sau đó ngã trên mặt đất.

"Bạn đã lấy được mười hai giờ kinh nghiệm thực chiến." Trên màn hình truyền đến nhắc nhở. Tô Bằng lau mồ hôi, đây là con bò thứ hai hắn giết được hôm nay.

Thuần thục lấy ra đao giải thịt, Tô Bằng sử dụng kỹ năng giải phẫu, rất nhanh đã lột bỏ da bò, cũng cắt được khối thịt tốt nhất của con bò.

Ngoài ý muốn chính là, lúc này từ trong con bò đào được một khối Ngưu Hoàng (một vị thuốc Đông y) rất lớn, Hàn đại phu trong trại thu thứ này với giá rất cao, Tô Bằng cầm lấy Ngưu Hoàng, cùng với một bao thịt bò to bự, quay lại về trại.

Xa xa, khói bếp trong trại bay lên, không biết nhà ai củi ướt, còn toát ra khói đen.

Mới vừa trở lại trại, Tô Bằng mơ hồ nghe được xa xa, một trận tiếng vó ngựa chạy truyền đến.

“Là cường đạo của núi Thanh Long! Mau đóng cửa trại lại! Đóng cửa trại!"

NPC trong trại, thấy mấy chục con khoái mã nơi xa, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, la lớn!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch