Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trừ Nhan Sắc Ra Em Chẳng Còn Gì Cả

Chương 17: (1)

Chương 17: (1)


Nếu nói Giản Nhân Nhân không thất vọng chút nào thì đó là không thể. Từ nhỏ đến lớn, bất luận là môn nào cô cũng đều học rất tốt. Chủ nhiệm từng khen cô là học sinh hiếm thấy, học đều tất cả các môn. Cô nghe những lời khen mà lớn lên. Bây giờ tự nhiên lại bị người ta chỉ thẳng mặt mà mắng chửi, chắc chăn không quen được. Đương nhiên cô biết Trình Bích Điền không thể nhịn nổi nữa mới làm như vậy, dẫu sao bạn diễn của cô ấy cũng là cô.

Đợi sau đoàn phim kết thúc công việc, nhân viên đều tập trung đi ăn khuya. Lúc Trình Bích Điền cùng trợ lí đi ngang qua chỗ cô thì khẽ hừ một tiếng đầy khinh thường, thể hiện thái độ châm biếm với cô. Có chỗ dựa tốt thì đã sao nào, trong giới giải trí vốn không ít kẻ dù làm thế nào cũng không nổi được.

Chẳng bằng quay về bên cạnh đại gia làm con búp bê xinh đẹp ngoan ngoãn còn thực tế hơn.

Trần Bội cũng không biết phải an ủi Giản Nhân Nhân như thế nào, dẫu sao biểu hiện của Giản Nhân Nhân hồi nãy cũng thực sự quá tệ. Đến đạo diễn thường ngày tính cách ôn hòa cũng giận tới đen cả mặt.

-Nhân Nhân, chúng ta quay về đi. Hôm nay nghỉ ngơi sớm một xíu, ngày mai còn phải dậy sớm đó.

-Ừa.

Giản Nhân Nhân thay đồ xong, phát hiện áo lót mặc bên trong đã ướt đẫm mồ hôi.

Có thể do hôm nay thời tiết quá nóng, phía dưới cái cổ trắng ngần của cô thậm chí đã nổi đầy mẩn đỏ, làm Trần Bội thấy mà đau lòng. Sau khi về khách sạn, Trần Bội lại đến siêu thị bên cạnh để mua phấn rôm cho cô

Mùa hè ở Hoành Điếm nóng tới dọa người. Bây giờ đã là buổi tối rồi, nhưng chỉ cần đi ra ngoài 1 vòng là đổ đầy mồ hôi.

Giản Nhân Nhân tắm rửa xong thì thoa phấn rôm, trong phòng có mở máy lạnh nên dễ chịu hơn nhiều. Trần Bội cũng mệt mỏi cả ngày, tắm rửa xong, chúc cô câu ngủ ngon xong thì liền ngủ mất.

Nhưng cô thì lại không hề buồn ngủ. Mặc dù làm minh tinh là ước mơ của chủ nhân thân xác này, nhưng đối với cô mà nói, đây cũng là một loại trải nghiệm mà trước nay chưa từng có. Cô vốn chỉ được tính là thanh tú, căn bản không có cơ hội cũng không có may mắn để tiến vào giới giải trí, mà cha mẹ cũng sẽ không đồng ý. Nhưng chủ nhân thân xác này đã làm được điều đó, cô cố gắng diễn xuất, biết đâu năm sau có thể lên Tivi.

Đúng vậy, cô muốn thử sức, muốn trải nghiệm một chút đoạn thời gian này. Quan trọng hơn là dù cô và chủ nhân thân xác này không có giao kèo gì, cũng không có hứa hẹn gì; nhưng bây giờ cô đã sống trong thân xác này rồi, thì nên cố gắng hết sức để cuộc sống không bị chệch hướng.

Giản Nhân Nhân cầm kịch bản lặng lẽ đi ra khỏi phòng.

Nếu đã không có kinh nghiệm diễn xuất, cũng không được đào tạo bài bản, vậy thì phải nỗ lực hơn đa số mọi người rất nhiều, phải nhanh chóng thích ứng với vai diễn này.

Ở trong phòng học thoại có thể sẽ ảnh hưởng đến việc Trần Bội nghỉ ngơi, Trần Bội đã mệt lắm rồi. Bây giờ cô cũng chẳng phải là diễn viên gì, cho dù có kí giả săn tin bắt gặp cô cũng chỉ xem cô là như người bình thường thôi.

Giản Nhân Nhân đến sảnh của khách sạn. Lúc này ở đó không có nhiều người, cô ngồi xuống một góc, nhỏ giọng học lời thoại.

Sau khi kết thúc công việc, Trình Bích Điền không có quay về khách sạn mà đi ăn cơm với một người bạn đến thăm cô, mãi đến giờ mới về. Đang chuẩn bị vào thang máy thì vô tình thấy Giản Nhân Nhân đang ngồi trong một góc. Trình Bích Điền đi tới, nghe thấy Giản Nhân Nhân đang học lời thoại, còn dùng bút để ghi chú lại.

“Giả tạo.”

Trình Bích Điền thầm nghĩ trong lòng. Cô nàng cùng trợ lý bước thẳng về phía thang máy, chẳng thèm ngoái đầu lại một cái.

-Em thấy là nó đẹp hay là chị đẹp?

Thang máy 4 bên đều là gương, khi nhìn qua gương dù Trình Bích Điền make up đậm nhưng khó mà che đậy sự mệt mỏi trên gương mặt. Cô nghiêng đầu hỏi trợ lí của mình.

Câu hỏi này của cô chẳng khác nào làm khó người ta.

Hễ là người có mắt thì nhìn vào đều biết cô Giản Nhân Nhân đó đẹp hơn Trình Bích Điền nhiều. Chỉ là giờ cô bé làm trợ lí cho Trình Bích Điền, nhận lương của người ta , làm sao mà cô bé nói thật được đây.

Phải biết Trình Bích Điền cực kỳ để ý đến ngoại hình của mình, sợ là đến cả người chống lưng cho Trình Bích Điền trước nay cũng chưa từng thấy được mặt mộc của cô nàng.

Trình Bích Điền thấy trợ lí của mình có vẻ khó xử liền bực bội nói:

- Thôi bỏ đi, em không cần trả lời nữa!

Trợ lí cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cô đồng thời cũng cảm nhận thấy, thực ra Trình Bích Điền không có ghét Giản Nhân Nhân như lúc đầu nữa. Chẳng hiểu có phải là do cô bị ảo giác không.

Trình Bích Điền quay về phòng tắm rửa, phòng của cô gần như là căn tốt nhất trong đoàn phim. Cô vô cùng để ý đến ngoại hình, phải dưỡng da gần cả tiếng, rồi mới đeo bịt mắt lên đi ngủ.



* * *



Giản Nhân Nhân là dạng nhân tài thi cử, việc học thuộc lời thoại đối với cô không hề khó. Nhưng cô biết bản thân có một điểm yếu trí mạng, đó là từ nhỏ đến lớn cô gần như chưa bao giờ biểu diễn trên sân khấu.

Cha mẹ mong cô cố gắng học hành. Trong trường có hoạt động gì giáo viên cũng không kêu cô, sở ảnh hưởng đến học tập. Cho dù từ nhỏ cô đã học qua vẽ tranh, học nhảy La Tinh.

Sau khi lên trung học, việc đi học nhảy và vẽ tranh mỗi tuần cũng vì việc học quá nhiều mà phải bỏ.

Bây giờ lúc quay phim, hầu như mọi ánh nhìn đều tập trung vào cô, khiến cô có chút sợ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch