Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trừ Nhan Sắc Ra Em Chẳng Còn Gì Cả

Chương 22: (2)

Chương 22: (2)


Giản Nhân Nhân đã quen với ánh mắt và giọng điệu đó của cô ta.

Ngay gần khách sạn có một cái công viên, giờ này ngoại trừ những đôi tình nhân đến đó thân mật còn lại không có ai khác. Giản Nhân Nhân và Trình Bích Điền ngồi trên thảm cỏ, không nói với nhau câu nào.

Vẫn là Trình Bích Điền phá vỡ bầu không khí im lặng:

- Cô đừng tưởng ra ngoài chạy cùng tôi một đêm là đã thân thiết được với tôi.

- Tôi đâu có nghĩ như vậy.

- Sau này cô cũng đừng gọi tôi là chị Trình nữa, nếu còn gọi như vậy tôi sẽ xé rách mồm cô ra.

Giản Nhân Nhân đáp :

- Được.

Cô ngừng lại một chút rồi lại hỏi:

- Vậy tôi phải gọi chị là gì ?

Không thể nào gọi là “này” được. Gọi Bích Điền thì cô ta lại nói mình thân thiết quá.

Trình Bích Điền nghĩ một lát liền đáp:

- Dù sao cũng đừng gọi là chị.

Cô ta cũng chỉ lớn hơn Giản Nhân Nhân có năm tuổi thôi.

-Gọi trực tiếp tên chị người khác sẽ cho là tôi không lễ phép, vậy Bích Điền thì sao ?

Trình Bích Điền liếc xéo:

- Tôi với cô có thân thiết gì đâu.

- Vậy còn Điền Điền?

Giản Nhân Nhân hỏi dò.

- Buồn nôn chết đi được.

- Đúng là làm khó người khác quá mà.

Nhưng thấy tâm trạng của Trình Bích Điền đã khá hơn, Giản Nhân Nhân cảm thấy cuộc đấu khẩu này cũng coi như đáng lắm.

Sau đó, Trình Bích Điền tập với Giản Nhân Nhân một cảnh quay, tiện thể chỉ bảo cho cô, giúp cô học hỏi được không ít. Trước khi vào thang máy, Giản Nhân Nhân nói với Trình Bích Điền:

- Tôi có thể chạy bộ đêm mỗi ngày cùng chị được không ?

- Không được.

Trình Bích Đình không nể nang mà ấn luôn nút đóng cửa thang máy.

Thực ra Giản Nhân Nhân chẳng tò mò chút nào về chuyện đã xảy ra với Trình Bích Điền. Cô không nghĩ đến chuyện suy đoán, cũng không nghĩ đến chuyện nghe ngóng.

Trong giới giải trí này, cho dù là người đứng trên đỉnh kim tự tháp, cũng sẽ có những chuyện mà không muốn để người khác biết.

Cô không có hứng thú với bí mật của người khác, mà cũng không có ham muốn đi thăm dò người khác.

Từ sau khi Thẩm Tây Thừa buông lời nói muốn kết hôn, bà Thẩm liền bận rộn cả ngày.

Thực ra trong lòng bà còn nôn nóng hơn cả chồng. Hai vợ chồng họ, một người tạo áp lực là đủ rồi. Cho nên từ trước đến giờ đều là bà đứng ra giảng hòa, chồng bà thì đóng vai vai phản diện.

Không nói quá chút nào, ở cái tuổi của bà, có nằm mơ thôi cũng muốn được bế cháu lắm rồi.

Bà Thẩm đối chiếu lại một lượt tuổi tác của các thiên kim chưa chồng trong giới. Tuy nói là không quan trọng tuổi tác, nhưng cũng không thể nhỏ hơn Tây Thừa quá nhiều được. Những cô gái mới hai mấy tuổi đầu thì tâm tính còn chưa ổn định, hoàn cảnh gia đình không được quá phức tạp. Dung mạo cũng phải đạt chuẩn, ít nhất cũng không được xấu. Phong thái và học thức cũng phải tương xứng.

Ngược lại là bà cụ Thẩm lại nhìn người rất thấu tình đạt lí, bà nói với con dâu :

- Đừng nói là điều kiện nọ điều kiện kia, đếm ngược ba đời thì nhà ta cũng từng là kẻ nghèo. Chỉ có một phương diện cần nhất, đó là phải được Tây Thừa thích. Chẳng lẽ con lại muốn con trai con giống như người khác, sống kiểu đồng sàng dị mộng sao ?

- Con chỉ là...

Cụ bà Thẩm khua tay một cái:

- Đừng nói những lời vô ích nữa. Con muốn sắp xếp để nó đi xem mặt, vậy phải hỏi nó trước đã. Dù sao thì chỉ cần Tây Thừa thích thì mẹ cũng sẽ thích.

Thẩm Tây Thừa cũng biết người nhà đang sắp xếp để anh đi xem mặt. Nếu như là vào lúc còn trẻ, anh nhất định sẽ phản kháng lại.

- Con trai, con xem có thích cô nào không ?

Bà Thẩm nói tên mấy cô gái đạt yêu cầu, rồi lại nhìn anh với ánh mắt mong chờ.

- Mẹ cứ sắp xếp là được rồi.

Bà Thẩm thở dài một cái :

- Bà nội con đã nói chỉ cần con thích là được. Trước mẹ vẫn không hiểu, nhưng giờ cũng nghĩ thông rồi. Tây Thừa, nếu như con không muốn tiến tới với những cô gái này, mẹ cũng không ép con. Dẫu sao chuyện kết hôn cũng là chuyện lớn cả đời, mẹ bây giờ chỉ mong con tìm được người con thích để kết hôn. Cho dù không môn đăng hộ đối cũng được. Dù gì nhà họ Thẩm chúng ta cũng không cần phải hy sinh cuộc hôn nhân của con để củng cố địa vị gia tộc.

- Vâng. - Thẩm Tây Thừa gật đầu.

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của con trai, bà Thẩm chỉ có thể than thở trong lòng. Cái lúc thằng bé mới hai mươi mấy tuổi đầu, bà luôn phải lo cho nó. Tính cách thằng bé rất nghịch ngợm và quyết liệt, sợ nó sẽ gây ra chuyện. Bây giờ nó đã trưởng thành, chín chắn nhưng đôi lúc lại khiến bà cảm thấy có chút xa lạ.

Mấy đứa cháu trong nhà ai cũng muốn trở thành người tiếp quản Thẩm gia. Nhưng ai ai cũng hiểu, vị trí người tiếp quản đó không hề dễ làm.

Bây giờ bà vẫn chưa rõ, con trai bà có muốn kết hôn hay không. Lại càng không biết kiếp này con trai bà liệu còn gặp được người nó thích hay không.

khoai tây răng sói : một món ăn của tỉnh Tứ Xuyên TQ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch