Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trừ Nhan Sắc Ra Em Chẳng Còn Gì Cả

Chương 29: (1)

Chương 29: (1)


Giản Nhân Nhân ăn cơm xong thì tự giác đi rửa chén, sau đó thông báo với bà chủ rồi đi lên chùa. Mặc dù có cáp treo, nhưng ngôi chùa chỉ nằm giữa sườn núi nên leo lên cũng không mệt lắm. Lần trước cô cũng tự mình leo, song lần này ngước đầu lên nhìn, lại xoa xoa cái bụng nhỏ của mình. Cô quyết định đi mua 1 vé ngồi cáp treo lên núi.

Thời gian mang thai quá ngắn, cô gần như không cảm nhận đươc rằng trong cơ thể của mình giờ đây đã có thêm một sinh mệnh bé nhỏ. Vì vậy bản năng làm mẹ còn chưa được bộc lộ ra rõ rệt.

Vậy cũng tốt, cô có thể sáng suốt để đưa ra quyết định.

Ngồi cáp treo chẳng mấy chốc đã đến nơi, đi thêm 10 phút thì đã thấy Thanh Minh đứng đợi trước cửa chùa. Lúc nhìn thấy cô, Thanh Minh cười nồng hậu, lộ ra hàm răng trắng bóng:

-Tôi tính chắc giờ này cô sẽ đến. Thế nào, khát nước không?

Cậu đưa cô bình nước khoáng. Giản Nhân Nhân vừa nhận nước vừa cười nói:

-Đột nhiên tôi lười quá nên mua vé ngồi cáp treo lên đây. Thế nên không có mệt cũng không có khát nước.

Gương mặt Thah Minh hiện lên sự áy náy vô cùng:

-Hiện tại thời tiết quá nóng bức. Trụ trì đi vân du về, sáng sớm hôm nay cảm thấy có chút không khỏe, vừa mới đi bệnh viện rồi.

-A ?

Giản Nhân Nhân thất vọng kêu lên 1 tiếng, nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường. Trụ trì tuổi đã cao, đi vân du 2 tháng, đối với ông ấy mà nói, chắc phải chịu không ít khổ cực, đổ bệnh cũng phải thôi. Có điều bây giờ trụ trì bệnh rồi, cô làm sao dám có ý làm phiền.

Thanh Minh cũng rất tự trách bản thân, cậu cảm thấy do mình nên cô mới phải đi một chuyến mất công. Rõ ràng sáng sớm trụ trì còn cười nói vui vẻ với cậu. Cậu không biết Giản Nhân Nhân đã gặp phải chuyện gì, lúc trước cô không muốn nói, cậu cũng không thể nào lại đi truy hỏi nữa.

Thanh Minh không phải là người giỏi che giấu cảm xúc. Giản Nhân Nhân thấy gương mặt cậu đầy hối lỗi, cô đi an ủi ngược lại:

-Trụ trì bị bệnh rồi, tôi không nên làm phiền ngài ấy. Thật ra không phải chuyện gì to tát lắm, khoảng thời gian này tôi đã suy nghĩ thông suốt rồi.

Sự việc này, nếu lúc vừa mới xảy ra, không chấp nhận nổi, cô có thể nhất thời nói ra hết. Nhưng sự việc đã trôi qua mấy ngày, chuyện hoang đường như vậy, lúc đối mặt với trụ trì cô không dám chắc mình có dũng khí để nói ra không nữa.

Cô đang lo sợ.

Cô sợ người khác sẽ nhìn cô bắng ánh mắt kì dị, sợ sẽ gặp phải những biến số đẩy cô vào hoàn cảnh khốn cùng.

Huống hồ trong khoảng thời gian này cô cũng tỉnh táo lên nhiều. Thật ra cô cũng không nên ôm kỳ vọng gì cả. Cô tin trên thế giới này thật sự có cao nhân. Nhưng nếu thật sự có thể nghịch trời cải mệnh hoặc hoán đổi linh hồn, người như vậy, trên đời liệu có bao nhiêu chứ?

Đây có khác gì chuyện mò kim đáy bể? Ví như thật sự có người như thế, chắc chắn cũng không để bị người khác tìm được…

Trải qua một ngày bôn ba Giản Nhân Nhân đã rất mệt rồi. Bây giờ cũng không gấp về lại Đế Đô, chuẩn bị về nhà trọ nghỉ ngơi 1 ngày, hôm sau mới về.

Thanh Minh đưa cô xuống núi, 2 người vẫn chưa ra khỏi chùa thì suýt chút nữa đã đụng vào một người. Người này cũng mặc tăng y, nhưng lại không cạo đầu, tay thì cầm điện thoại, khẽ ngân những âm thanh như có như không.

Thanh Minh chắp hai tay trước ngực hành lễ:

-Tiểu sư thúc.

Giản Nhân Nhân rất hiếu kỳ nhìn người trước mặt. Cô ảm giác người này không giống hòa thượng lắm, nhưng Thanh Minh lại gọi người đó là sư thúc…

Tiểu sư thúc phất tay:

-Đừng gọi như vậy, ta đã hoàn tục rồi.

Ông ngừng giây lát, nhìn Giản Nhân Nhân lại nói với Thanh Minh:

-Đây là bạn của con à?

Thanh Minh ngại đỏ cả mang tai.

Sư thúc tỉ mỉ nhìn dung mạo của Giản Nhân Nhân, rất thẳng thắng mà quan sát đánh giá.

Thanh Minh thì cảm thấy cứ nhìn chằm chằm vào một người như vậy thật thất lễ. Dù cho sư thúc đó giờ luôn là người sống rất tùy ý, nhưng dù sao Giản Nhân Nhân vẫn là một cô gái. Lúc cậu đang chuẩn bị nói lời can ngăn, thì sư thúc đột nhiên vô cùng nghiêm túc nói:

-Hồng nhan bạc mệnh.

Giản Nhân Nhân:

-………………

Đây là khen ngợi hay nguyền rủa vậy trời ?

Cho dù nghĩ ông ấy có ý khen đi, thì có ai lại đi khen như thế bao giờ?

-Sư thúc!

Giọng điệu và sắc mặt của Thanh Minh trở nên vô cùng nghiêm túc. Người hiểu rõ cậu sẽ biết, cậu đã sắp không kiềm được cơn giận nữa rồi.

Sư thúc không có đáp lại, mà nhìn Giản Nhân Nhân nói:

-Cô gái, tôi xem 1 quẻ cho cô nhé.

Trước đây lúc Giản Nhân Nhân còn đi học, cùng bạn bè đi dạo cũng có gặp dạng nhân sĩ giang hồ nói muốn xem mệnh cho cô, tất nhiên đó đều là nói khoác. Trước đây cô cũng không tin những thứ mê tín dị đoan. Nhưng giờ cô gặp phải chuyện kì lạ như vậy, hơn nữa người này lại là sư thúc của Thanh Minh, chuyện này cô cũng không thấy vấn đề gì, cứ để ông ấy xem thử xem sao.

-Được ạ.

Xem chỉ tay và mặt mũi, hỏi ngày thánh năm sinh, tiểu sư thúc lắc đầu lẩm nhẩm:

-Không thể nào.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch