Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trừ Nhan Sắc Ra Em Chẳng Còn Gì Cả

Chương 4: (2)

Chương 4: (2)
Trong xe cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Cô mở túi xách tay, tìm thấy chứng minh nhân dân của chủ nhân thân thể này. Tên là Giản Nhân Nhân, chỉ vừa mới tốt nghiệp năm nay.

Trong mơ, cô đã nhìn lại cuộc sống của Giản Nhân Nhân hơn hai mươi năm qua. Xem như đã thu nhận toàn bộ kí ức của cô gái ấy. Cũng biết rằng tối qua cô ấy tham gia một bữa tiệc, bị giám đốc trần Trần xấu tính ép uống rượu, rồi lại bị chuốc thuốc đưa về khách sạn.

Chỉ là hôm qua cô cũng không gặp được người tốt. Dường như căn bản là không thể chạy thoát khỏi chuyện đã được định sẵn phải xảy ra. Cô không chạy, hiện tại tất nhiên là đã xảy ra chuyện gì đó với giám đốc Trần. Cô chạy thoát, nhưng rồi lại qua đêm cùng người đàn ông lạ khác.

Cuối cùng kết quả cũng như nhau, chỉ là khác đối tượng mà thôi.

Vốn dĩ đối với cô thì chuyện này có thể được xem là chuyện lớn. Nhưng với một loạt biến cố trước mắt, dường như chuyện này không thể xem là chuyện lớn được. Ít ra thì chuyện này không thể chiếm trọn tâm trí cô.

Giang Như Lục xuống xe, nhìn quanh nơi ở quen thuộc, sự bất ổn trong lòng cuối cùng cũng dần lắng xuống.

Đây là tòa lầu kí túc của đơn vị bố cô, những người sống ở đây đều là người quen. Nhìn thấy dì Vương đi chợ về, cô định chào một tiếng. Nhưng kịp thời ý thức được rằng bây giờ cô và dì Vương chỉ là người xa lạ, cô bèn im lặng.

Tòa nhà có tổng cộng sáu tầng, nhà cô ở lầu ba. Do nhà ở đây đã cũ nên không có thang máy, nhưng cầu thang được quét dọn rất sạch sẽ. Côleothẳng lên lầu ba, dừng lại trrước cửa, đưa tay lên gõ cửa.

Hy vọng bố mẹ cô sẽ không hoảng sợ.

Chẳng mấy chốc đã có người ra mở cửa, lần này người hoảng sợ lại là Giang Như Lục. Bởi vì cô không hề quen biết người kia, đó không phải là bố cô!

Tại sao lại thế này!

May là đã trải qua buổi sáng hôm nay, cô mới có thể miễn cưỡng giữ bình tĩnh, cô nói:

-Cho hỏi có phải Giang Tùng Bách sống ở đây không?

Giang Tùng Bách là bố cô.

Người đó lắc đầu, nghi ngờ hỏi:

- Không phải, có phải là cô tìm nhầm rồi không?

- Nhưng Giang Tùng Bách sống ở đây mà.

- Làm sao mà như vậy được. - Người đó xua xua tay - Tôi sống ở đây hai mươi mấy năm rồi, nơi này không có người mà cô muốn tìm đâu.

Cho dù già trẻ gái trai, ai cũng sẽ nhẫn nại hơn trước người đẹp. Nhìn thấy sắc mặt của Giang Như Lục, người đó nói thêm một câu:

- Hay là cô đi hỏi người khác thử đi. Dù sao thì người sống quanh đây đông thế, tôi cũng chưa chắc đã biết hết.

Cuối cùng, Giang Như Lục hồn bay phách lạc quay xuống. Cô không dám tin vào những chuyện đang xảy ra. Những người quen mà cô đi tìm chẳng có một ai tồn tại cả.

Cho đến lúc mặt trời lặn, Giang Như Lục vẫn không tìm ra được kết quả nào. Cô thất thểu ngồi bên đường, không dám tin rằng chuyện kỳ lạ như vậy lại thật sự xảy đến với mình.

Tại sao lại thế này?

Giản Nhân Nhân thật đã đi đâu rồi? Còn Giang Như Lục, cô đang ở đâu?

Giờ cô có thể làm gì để mọi thứ quay trở về vị trí ban đầu đây?



* * *



Nơi ở của Thẩm Tây Thừa đã sửa sang lại xong cả rồi. Anh không ở chỗ cũ mà mấy hôm trước đều nghỉ tại khách sạn. Bước ra từ công ty, anh đột nhiên nhớ tới cô gái tối hôm qua, bất giác đưa tay lên vân vê sống mũi.

Tống Thần nói cô gái này rất xinh đẹp, rất sạch sẽ. Nhưng lại không nói xinh đẹp, sạch sẽ đến mức độ nào.

Điều quan trọng nhất là hình như tối qua cô gái ấy đã uống say, bây giờ nhớ lại đúng là có nhiều điểm rất kì quặc.

Với độ tuổi và địa vị này của Thẩm Tây Thừa, không đến nỗi phải kiềm nén ham muốn. Lúc đầu anh tính để lại một tấm chi phiếu là được rồi. Nhưng tình hình hiện giờ lại khác, cho nên anh mới phá lệ để lại danh thiếp của mình.

Lúc Thẩm Tây Thừa chuẩn bị gọi điện về khách sạn, hỏi xem cô gái kia đã rời đi chưa, thì điện thoại của anh reo lên. Là cậu bạn thân Tống Thừa gọi đến.

- Muốn qua đây uống rượu không, vừa lúc bọn tôi ở đây đang thiếu một người.- Bên phía Tống Thần đang rất ồn ào. - Toàn là người quen thôi, qua chơi chút đi.

- Tôi không đi đâu.- Thẩm Tây Thừa hạ kính xe xuống, một làn hơi nóng tràn vào. - Đúng rồi, chuyện tối qua, là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.

Tống Thần hơn ba mươi tuổi rồi, vẫn không hành động chín chắn, lại đi đưa gái tới chỗ anh.

Tống Thần dập tắt đầu thuốc lá, tặc lưỡi :

-Cậu vì chuyện này mà nổi giận với tôi à. Đúng là vụ này tôi làm không tốt. Em gái kia chắc là lần đầu, vừa mới đến khách sạn đã sợ bỏ chạy mất. Nếu không thì hôm nay tôi…

Thẩm Tây Thừa đạp mạnh lên phanh xe, anh không để ý đến những người đang bóp còi phía sau xe, gằn từng chữ một:

-Cậu nói cái gì?

Những người hiểu Thẩm Tây Thừa đều biết, giọng điệu này của anh rất nguy hiểm.

Tống Thần nhanh chóng đứng dậy, mặc dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng nếu gây chuyện với Thẩm Tây Thừa thì cầm như trút họa vào thân. Anh ta nghiêm túc hỏi:

- Sao vậy, có chuyện gì xảy ra à?

- Hôm qua cô gái mà cậu gọi không đến à?

Tống Thần bối rối:

- Đúng rồi. Cô ta còn gọi điện cho tôi vừa khóc vừa xin lỗi. Tôi cũng chẳng tính toán gì, nghĩ là cậu vốn không thích mấy thể loại này nên thôi. Sao thế, xảy ra chuyện gì à?

Ánh mắt Thẩm Tây Thừa trở nên sắc bén, vậy thì chuyện hôm qua là như thế nào?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch