Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 19: Hai Cái Chân Này Chính Là Cảng Tránh Gió Của Ông Ta

Chương 19: Hai Cái Chân Này Chính Là Cảng Tránh Gió Của Ông Ta

Hai Cái Chân Này Chính Là Cảng Tránh Gió Của Ông Ta

Buổi chiều.

Lâm Phàm cầm tiền mà người phụ nữ trung niên cho rời khỏi nhà rồi đi vào một cửa hàng nọ. Hắn dạo một vòng trong cửa hàng mà không khỏi lâm vào trầm tư, bởi vì hắn không biết nên mua những thứ gì mới tốt.

Nhìn số tiền 200 khối trong tay, hắn cảm giác mình có thể mua được rất nhiều thứ.

Nhưng nhiều đồng học như thế thì nên mua thứ gì mới vừa túi tiền đây?

Bà chủ cửa hàng hỏi: "Đồng học, ngươi muốn mua cái gì? Tặng cho ai sao?"

"Ừm." Lâm Phàm gật gật đầu.

Bà chủ nhiệt tình giới thiệu: "Vậy có thể mua hai thùng sữa, bình thường tặng người ta sữa là tốt nhất."

Lâm Phàm nhìn 200 khối tiền lần nữa, mua sữa thì hắn đủ tiền rồi.

"Ta lấy hai hộp sữa, mỗi hộp đã hết 50, còn 100 khối thì mua lạp xưởng hun khói vậy." Lâm Phàm đặt 200 khối ở trên quầy, hắn cảm giác phân chia như thế mới là tốt nhất.

Bà chủ nhìn Lâm Phàm, kiểu khách hàng thế này là lần đầu tiên bà gặp được.

Nhưng khách hàng chính là Thượng Đế, chỉ cần ngươi đưa tiền thì dù muốn mua cớt nóng ta cũng tuyệt đối không nói hai lời, lập tức đi tới nhà vệ sinh bưng lên cho ngươi.

Lâm Phàm ôm hai hộp sữa bò cùng một trăm cây lạp xưởng hun khói chậm rãi rời đi.

Bà chủ hiếu kỳ dõi theo bóng lưng Lâm Phàm đang dần đi xa.

"Người này thật kỳ quái."

Nàng luôn cảm giác bạn học này có điểm là lạ, nên nói như thế nào đây, nói thẳng ra có vẻ hơi lạ đời, nhưng nếu không nói như vậy thì khó có thể giải thích hành vi của đối phương.

Hình như đầu óc có chút vấn đề.

...

Bệnh viện.

Lâm Phàm không biết các bạn học nằm ở phòng bệnh nào, hắn đứng ở dưới sảnh bệnh viện trầm tư hồi lâu.

Sau đó quyết định ôm đồ vào bắt đầu tìm kiếm từng tầng một.

Chỉ cần từ tầng thứ nhất tìm lên, nhất định có thể tìm ra được phòng của các bạn học.

...

Trên bậc thang của khu nội trú, có thể nhìn thấy một học sinh mặc đồng phục, tay ôm một đống đồ đi ngó nghiêng khắp từng phòng thuộc từng tầng một.

Mãi cho đến… Tầng 18.

Hắn rốt cuộc cũng tìm được rồi.

Trong phòng bệnh.

Các bạn học đang trò chuyện, đến tận bây giờ bọn họ vẫn còn có chút choáng váng, cho tới nay vẫn không ai hiểu rõ rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Bác sĩ thì chỉ nói bọn họ bị điện giật, nhưng một đáp án như vậy rất khó để mọi người hài lòng.

Rõ ràng bọn ta đang yên đang lành ở trong phòng học, chỉ nhìn thấy đồng học hào hứng khiêu vũ, lòng hiếu kỳ ùa tới mới muốn nhảy theo bọn họ, sau đó. . . không có sau đó nữa.

"Lý Nguyên Hạo, lúc ta đụng trúng ngươi liền mất đi tri giác, có phải là do ngươi làm hay không?"

"Chu Nguyên, ngươi đừng vu oan cho người khác."

"Đừng nói mấy lời vô dụng này, Trần Dương có nhắn muốn tới bệnh viện thăm chúng ta, vì sao cả lớp chỉ mỗi hắn là không có việc gì?"

"Trời mới biết hắn là như thế nào."

Ngay khi các bạn học đang thảo luận rôm rả thì ngoài cửa phòng bệnh truyền đến một giọng nói sang sảng.

"Đồng học, chào các ngươi, ta tới thăm mọi người đây." Lâm Phàm ôm sữa bò cùng với lạp xưởng hun khói đứng trước cửa ra vào, vui vẻ chào hỏi mọi người.

Ở đây không có nhiều giường bệnh lắm, các bạn học còn lại được phân chia nằm rải rác ở trong nhiều phòng bệnh khác nhau.

Trong phòng hiện tại vô cùng an tĩnh, không gian lặng ngắt như tờ.

Các bạn học sinh vốn đang nói chuyện rôm rả đột nhiên đều đồng loạt câm miệng, đối với bọn họ chuyện đáng kinh sợ nhất chính là bọn hắn đều đang nằm viện, thế mà chỉ có một mình Trần Dương vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng bên ngoài.

Hơn nữa còn mang đồ đến thăm bọn họ nữa.

Thật sự có chút đáng sợ.

"Các ngươi khôi phục thế nào rồi, về sau đừng học tập vất vả tới nỗi mệt mỏi lăn xuống đất ngủ thiếp đi như thế." Lâm Phàm thả thùng sữa và đống lạp xưởng hun khói xuống đất, sau đó mở thùng ra, cầm sữa cùng với lạp xưởng hun khói đưa đến trước mặt bạn học đầu tiên.

"Cho ngươi sữa và lạp xưởng hun khói này."

Lâm Phàm mang trên mặt nụ cười nhàn nhạt, đó là nụ cười mang tính tiêu chuẩn của hắn.

Đồng học kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, cậu ta muốn cự tuyệt, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại vươn tay nhận đồ.

"Cám ơn."

"Không cần cám ơn, giữa bạn học chung lớp giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, cũng giống như lúc ta ở Thanh Sơn. . ." Lâm Phàm nói đến đây thì chợt khựng lại, hắn tự nhủ mình không nên tiết lộ quá nhiều thông tin, bọn họ đều là người bình thường, không giống với hắn, nói ra sẽ hù dọa tới bọn họ.

Mỗi người một hộp sữa và hai cây lạp xưởng hun khói.

Cứ như vậy, hắn lần lượt phân chia cho tất cả mọi người có mặt trong phòng.

"Cho ngươi." Lâm Phàm đưa đồ cho Trương Hạo.

Trương Hạo thành thật cầm lấy rồi rồi nói, "Cám ơn, cám ơn nhiều, Trần ca, ta thấy tin tức trong nhóm chat nói rằng giữa trưa ngươi đánh Đường Kiệt, có phải là thật không?"

Lâm Phàm lạnh nhạt nói: "Trương đồng học, ta không đánh hắn, chỉ là nhắc nhở hắn đừng nên cậy mạnh ra ngoài bắt nạt bạn bè, bảo hắn sau này cố gắng chăm chỉ học tập thật giỏi mà thôi."

Quả nhiên là đánh thật!

Trương Hạo nào tin được lời Trần Dương nói. Nếu đối phương chỉ thật sự nói vài lời mà Đường Kiệt im thin thít suốt từ sáng tới giờ sao?

Tuyệt đối là người này đã đánh Đường Kiệt rất thảm, dù không tận mắt thấy nhưng bức ảnh chụp vách tường kia đã đủ khiến y tưởng tượng ra cảnh tượng khi ấy thê thảm tới cỡ nào.

"Trần ca, ta muốn theo ngươi lăn lộn, có thể chứ?" Trương Hạo hỏi.

Lâm Phàm lộ ra vẻ nghi hoặc, sau đó vui vẻ tiếp nhận, hóa ra là muốn theo hắn tìm kiếm con đường tu luyện, "Tốt, về sau có thể đi theo ta chăm chỉ tu hành, ta sẽ dạy ngươi."

Trương Hạo lộ ra vẻ mặt tươi cười, nội tâm của y đang cực kỳ hưng phấn.

Dương như Trần ca vừa mới tiết lộ bí mật của hắn cho y nghe thì phải.

Tu hành sao?

Đó là chuyện kinh người tới cỡ nào chứ.

Châm Cứu Trị Liệu Pháp.

Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp.

Điện Kích Trị Liệu Pháp.

Hừm, nếu như Trương Hao biết “tu hành” trong lời Lâm Phàm nói là mấy việc này, chắc chắn y sẽ tố cáo hắn với bệnh viện tâm thần.

Chỉ chốc lát sau, Lâm Phàm đã phân phát hết quà cho toàn bộ gian phòng này.

"Các vị đồng học, các ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, hy vọng sẽ sớm gặp lại mọi người ở trường." Lâm Phàm đứng ở cửa phòng bệnh, ôn hòa chào hỏi mọi người.

Sau đấy hắn lại vác túi quà lên đi vào một phòng bệnh khác.

Lâm Phàm vẫn vui vẻ phân chia đồ đạc cho mọi người như trước.

"Ta không cần, mau đem đồ của ngươi đi đi." Dương Tử Thiên khó chịu ra mặt, vừa nói vừa đẩy sữa và lạp xưởng hun khói mà Lâm Phàm đưa cho về phía hắn.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch