Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Trở Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm

Chương 12: Vì sao muốn ăn thỏ 2

Chương 12: Vì sao muốn ăn thỏ 2




“Nương, xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Ngô Tuệ Nương xách theo rổ rau sốt ruột hoảng hốt chạy tới, dưới chân nàng ấy trượt một cái, thiếu chút nữa té ngã.

Trình Loan Loan vội vàng đỡ nàng ấy một phen, con dâu cả là thai phụ, đã hơi lộ bụng rồi, nguyên thân tiếc tiền không tìm lang trung bắt mạch cho con dâu cả, cũng không biết cụ thể bao nhiêu tháng rồi.

Nhưng mặc kệ mang thai bao lâu, đều không nên lên núi nữa, lỡ như không cẩn thận té ngã một cái, hài tử trong bụng khả năng giữ không nổi.

“Tứ Đản bắt được một con thỏ.” Trình Loan Loan xách thỏ xám lên, “Hôm nay chúng ta ăn thịt thỏ.”

Ngô Tuệ Nương đầy mặt vui mừng, trong nhà ít nhất một năm chưa ăn thịt, nhưng con thỏ nhỏ như vậy khẳng định không có phần nàng ấy, nhưng chỉ cần có thể ngửi được mùi thơm của thịt thỏ, uống một ngụm cháo gạo kê buổi sáng còn thừa lại là nàng ấy cũng rất thỏa mãn rồi… Trước kia đến một ngụm cháo cũng không có uống, cháo rau dại cũng chỉ có thể uống no bụng một phần, hai ngày nay cứ như là nằm mơ vậy…

Nàng nhịn không được mở miệng nói: “Nương, con biết lột da thỏ, da lông lột hoàn chỉnh có thể làm cho nương một cái quàng cổ.”

Vừa nghe lời này, trong đầu Triệu Tứ Đản liền hiện ra cảnh tượng máu chảy đầm đìa.

Hắn rốt cuộc khống chế không được nữa, nước mắt liền chảy xuống.

Ngô Tuệ Nương hoảng sợ: “Tứ Đản, sao vậy?”

Triệu Tứ Đản dùng mu bàn tay lau nước mắt, một chữ cũng nói không nên lời, nương thích ăn thịt thỏ, còn muốn dùng lông thỏ làm quàng cổ, nếu hắn không đồng ý, có khi nào nương sẽ biến trở về dáng vẻ ban đầu hay không… Hắn thích ăn cơm no, thích nương dịu dàng của hiện tại, hắn sợ không cho nương ăn thịt thỏ, nương vừa giận liền đem đồ ngon trong nhà sang bên đại cữu hết…

Trình Loan Loan trấn an nói: “Tứ Đản, con thỏ này là con bắt, đợi lát nữa con được nhiều hơn mọi người hai miếng thịt.”

Triệu Tứ Đản khóc càng dữ hơn, nương thích ăn thì ăn đi, dù sao hắn sẽ không ăn đâu!

Trình Loan Loan chỉ xem như hắn là bị đám người Trương Đại Cương dọa sợ, tính toán trở về sớm làm thịt thỏ khao tiểu tử này một bữa.

Một nhóm ba người dẹp đường hồi phủ.

Giỏ rau của Ngô Tuệ Nương tràn đầy dương xỉ dại, sọt của Triệu Tứ Đản chứa đầy nấm gà, chỉ có sọt của Trình Loan Loan là cái gì cũng đều không có.

Ngô Tuệ Nương yên lặng nghĩ, mẹ chồng quả nhiên là tới giám sát bọn họ làm việc……

Một đường xuống núi, đụng phải không ít người trong thôn, nguyên thân ở trong thôn thanh danh rất tệ, nhân duyên cũng không tốt, ngược lại đã giảm bớt đi rất nhiều dính líu.

Về đến nhà, mặt trời đã lên cao, đã tới giữa trưa rồi.

Trong sân nhà để một xô nước, hẳn là sau khi lão nhị gánh trở về bỏ đó lại đi gánh nước tiếp.

“Nương, con đi lột da thỏ trước.” Ngô Tuệ Nương nhanh nhẹn đi tới.

Trình Loan Loan đường đường chính chính nói: “Người mang thai không thể thấy máu, không tốt cho hài tử trong bụng, con đi đun nước ấm trước đi.”

Nực cười, nàng chính là muốn đi thương thành đổi một con thỏ lớn, để con dâu cả lột da thì không có cách nào hành động bí mật được.

Ngô Tuệ Nương có chút thụ sủng nhược kinh.

Sau khi nàng ấy mang thai, công việc nặng nhọc gì cũng đều làm qua, nửa tháng trước, con gà cuối cùng trong nhà cũng là nàng ấy giết, mẹ chồng chưa bao giờ nghĩ tới hài tử trong bụng nàng ấy… Nàng ấy cảm giác mẹ chồng thật sự đã khác, ánh mắt nhìn nàng ấy cũng mơ hồ lộ ra ôn hòa……

Trình Loan Loan xách theo con thỏ đi đến hậu viện, nhanh chóng thay đổi một con thỏ mập bảy cân, một bán một mua này còn kiếm được 12 văn tiền.

Thừa dịp Ngô Tuệ Nương còn đang nhóm lửa, Trình Loan Loan một đao kết liễu mạng nhỏ của con thỏ, sau đó bắt đầu lột da.

Nàng làm buôn bán có một tay, nhưng lột da thì lại không biết, đảo đi đảo lại một tấm da cũng không lột ra được, trên lớp lông màu xám của con thỏ đều là máu…






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch