Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Qua Chi Nông Phụ Trang Nương

Chương 5: Xuyên qua 5

Chương 5: Xuyên qua 5




Nơi đây là thời phong kiến cổ đại bảo thủ, muốn một mình ra ngoài lăn lộn là không thể nào, nàng chỉ có thể ngây ngốc ở đây, có một thân phận thích hợp, sau đó sẽ nghĩ biện pháp cải thiện điều kiện cho cái nhà này.

Còn về Tống Đại Sơn, nàng không thể không chấp nhận người này, không có lựa chọn khác, nhưng trước mắt xem ra hắn cũng không tệ, về lâu về dài có thể thử bồi dưỡng tình cảm, trở thành vợ chồng thực sự.

Kiếp trước nàng chuyên tâm làm việc, không muốn kết hôn, đến khi ngoài ba mươi tuổi, muốn có một mái ấm thì lại không có đối tượng thích hợp, nhiều khi mệt mỏi muốn có một người ở bên cạnh để dựa dẫm cũng không có, cuối cùng thậm chí không biết bản thân liều mạng kiếm tiền là vì cái gì, thế nhưng cuộc sống xô đẩy, bạn chỉ có thể xông về phía trước, không thể dừng lại, thật không ngờ ông trời cuối cùng lại dùng cách này để nàng dừng lại.

Có lẽ, thay đổi một cách sống mới, không có nhiều áp lực, không phải gánh vác mọi thứ trên vai, bên cạnh có một hán tử che mưa chắn gió, còn có một đứa trẻ đáng yêu ở bên, cuộc sống như vậy có lẽ cũng không tồi.

Nghĩ như vậy, có lẽ đến nơi này cũng không tệ lắm.

Đúng lúc này bên tai truyền đến tiếng sột soạt, Lê Mạt nhìn về phía cửa, phát hiện một bóng hình nhỏ nhắn đang giấu nửa người bên ngoài, lấp ló cái đầu nhìn về phía Lê Mạt, rồi nhanh chóng rụt người lại.

Lê Mạt mỉm cười, biết bé con vẫn ở ngoài chưa đi, nàng nhẹ giọng gọi: “Là Tiểu Bảo à? Nhanh vào đây.”

Nói xong, ở cửa vẫn không có động tĩnh gì.

Lê Mạt kiên trì chờ đợi, một lúc sau, bóng dáng nhỏ lại rụt rè ngó ra, ánh mắt nhìn về phía Lê Mạt trên giường, có lo lắng có tò mò, cũng có thăm dò.

Lê Mạt cười dịu dàng hơn, vẫy tay với nó: “Tiểu Bảo ngoan, đừng sợ, lại chỗ dì được không?”

Kiếp trước những người quen biết đều cho rằng nàng là nữ cường nhân, kỳ thực rất ít người biết nội tâm của nàng vô cùng yêu thích trẻ nhỏ, mỗi khi nhìn thấy người khác ôm con nhỏ, nàng đều lén lút nhìn vài lần, cũng muốn được ôm được hôn nó, nhưng tiếc là nàng không có cơ hội có được đứa con của chính mình.

Mà lúc này nhìn thấy Tiểu Bảo, nàng thực sự thích nó, tuy không phải do mình sinh ra nhưng về sau cũng được coi là con trai mình, nàng không bận tâm có phải do mình sinh ra không, chỉ cần có lòng, đứa bé sẽ biết bạn tốt với nó, và đối xử với bạn như vậy.

Dưới sự kiên nhẫn dỗ dành thuyết phục của Lê Mạt, bánh bao nhỏ cuối cùng cũng từ từ di chuyển ra ngoài, bước từng bước nhỏ chậm rãi đi về phía nàng, cuối cùng đứng bên giường, vặn xoắn đôi tay nhỏ, mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn Lê Mạt.

Lê Mạt bị ánh mắt dễ thương làm cho mềm lòng, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Bảo, dì Mạt bế con lên giường đi ngủ được không?”

Thằng bé ngơ ngác nhìn Lê Mạt, không nói gì.

Lê Mạt lại hỏi lại một lần nữa, một lúc lâu sau, bé con mới khe khẽ gật đầu.

Lê Mạt vội vàng ngồi dậy, duỗi đôi tay ra bế bánh bao nhỏ lên giường, tuy lúc được bế thân thể nhỏ có chút cứng ngắc nhưng rốt cuộc cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn để nàng bế lên giường.

Lê Mạt tháo giày cho nó, lại cởi áo khoác ngoài ra, nhét bé con vào chăn, bản thân cũng nằm xuống, nằm sát với Tiểu Bảo.

Lê Mạt có thể cảm nhận thấy Tiểu Bảo muốn đến gần nàng nhưng không dám, vì vậy cũng không vội, nàng bắt chuyện với nó: “Tiểu Bảo, con năm nay mấy tuổi?”

Tiểu Bảo có chút khẩn trương, một lúc sau mới giơ bốn ngón tay ra, âm thanh non nớt vang lên: “Bốn tuổi ạ.”

Lê Mạt cười, khen nó: “Tiểu Bảo thật là lợi hại, còn biết đây là bốn, thật giỏi.”

Bé con ngượng ngùng khi được nàng khen, lập tức quên mất căng thẳng, hai mắt híp lại, xòe bàn tay nhỏ ra che miệng cười trộm.

Lê Mạt bị dáng vẻ nhỏ bé của nó làm cho tan chảy, nắm lấy một tay của nó, giọng nói càng dịu dàng hơn: “Tiểu Bảo khi nãy ở ngoài kia chơi gì vậy?”

Tiểu Bảo lúc này trả lời rất nhanh: “Xem kiến nhỏ tha mồi, kiến nhỏ như thế mà cõng được đồ to ơi là to.”

“Ồ, vậy hả, kiến nhỏ thật lợi hại.” Lê Mạt vừa phụ họa lời nó, vừa nằm sát hơn một chút, một tay ôm vòng qua người Tiểu Bảo, nhẹ nhàng vỗ về lưng nó.

Tiểu Bảo lần này không cứng ngắc nữa, thả lỏng thân thể để Lê Mạt vuốt ve, hào hứng kể chuyện kiến nhỏ cõng đồ vật.

Lê Mạt nghe nó nói chuyện không khỏi thở dài, đứa nhỏ này thật ngoan.

Dưới sự vỗ về của Lê Mạt, Tiểu Bảo vừa kể chuyện vừa ngủ thiếp đi.

Lê Mạt nhìn nó, cẩn thận ôm nó vào lòng, một lát sau nàng cùng bé con từ từ chìm vào giấc ngủ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch