Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 16: Nguyễn Hạ Kỳ Lạ (1)

Chương 16: Nguyễn Hạ Kỳ Lạ (1)

Nhóm dịch: Fulybook

Nguồn: Truyện YY

Anh cũng không hỏi Nguyễn Hạ vì sao lại muốn đi tàu hỏa, nếu như đã đặt vé trước rồi, lúc này cũng chỉ có thể đồng ý.

Nguyễn Hạ thấy Tống Đình Thâm không nói gì, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra bây giờ, tính cách Tống Đình Thâm càng ngày càng giống nam chính trong tiểu thuyết, mặc dù không nói nhiều nhưng tính tình cũng tạm ổn, đương nhiên biểu hiện trước mắt của anh thì càng phù hợp với tuổi của anh, dù sao cùng là một người đàn ông ba mươi năm tuổi thành đạt.

Cô được voi đòi tiên, lại bổ sung một câu: "Chúng ta đi tàu điện ngầm đến đó có được không?"

Tống Đình Thâm ngẩn ra, hai chữ kỳ quái cũng không thể hình dung ra cô lúc này được.

Nguyễn Hạ cũng có suy nghĩ riêng của mình.

Mặc dù hôm nay trời không mưa to, bọn họ cũng không đến sân bay nhưng cô vẫn nên cẩn thận hơn, chắc chắn là tàu điện ngầm sẽ không thể nào xảy ra va chạm với xe tải lớn chở hàng...

"Cô làm sao vậy?" Cuối cùng Tống Đình Thâm cũng hỏi câu này.

Nguyễn Hạ cúi đầu, có vẻ hơi mất tinh thần: "Tôi sợ giấc mơ kia sẽ xảy ra."

Trước kia sau khi cô đọc xong tiểu thuyết thì không thể nào hiểu nổi, tại sao ở trong một vài tình huống nhân vật chính có thể đánh mất lí trí, đều không giữ được bình tĩnh, hoàn toàn là OOC, bây giờ cô rốt cuộc cũng hiểu rồi.

Dù sao cô cũng sợ chết và cũng sợ Tống Đình Thâm chết.

Đương nhiên, cho dù ngày hôm nay Tống Đình Thâm không phải là chồng của cô nhưng cô biết người này sẽ gặp nguy hiểm, cô cũng sẽ sợ.

Trong lòng Tống Đình Thâm thở dài, anh không nói, xem như là đã ngầm thừa nhận Nguyễn Hạ không bình thường.

Nhóc mập mạp Tống Thư Ngôn lại cảm thấy rất mới mẻ, trong nhà không có ai dẫn cậu đi tàu điện ngầm, trạm tàu có rất nhiều người, Tống Đình Thâm dứt khoát một tay ôm lấy con trai có trọng lượng hơi nặng, một tay kéo vali cỡ nhỏ của anh, Nguyễn Hạ thì kéo vali của mình đi phía sau anh vào trạm tàu điện ngầm.

Bất kể thành phố nào, trạm tàu điện ngầm đi đến ga tàu hỏa đều luôn luôn có rất nhiều người đứng đợi.

Giá trị nhan sắc của Nguyễn Hạ thì không cần phải bàn, cho dù là lên ảnh, cô cũng chẳng khác gì một nữ ngôi sao điện ảnh, còn nhóc mập mạp thì vừa trắng trẻo lại vừa mập, ăn mặc cũng rất thời thượng, mặt mũi rất đáng yêu, nhìn Tống Đình Thâm thì giống một người thành đạt, cả người đứng thẳng, mắt nhìn về phía trước, cả người đều mang khí thế áp bách.

Một nhà ba người về phương diện giá trị nhan sắc cao, rất thu hút ánh mắt của mọi người.

Nguyễn Hạ bị đẩy sát vào bên cạnh Tống Đình Thâm, hai người rất gần nhau, bình thường nếu như là ở tình cảnh này, bầu không khí giữa hai người nam và nữ đều rất mờ ám nhưng bọn họ là trường hợp đặc biệt.

Cô cũng không có cảm giác ngượng ngùng, Tống Đình Thâm cũng không thấy bất tiện, toàn bộ hành trình hai người gần như không nhìn nhau.

Nhóc mập mạp chơi cả ngày, lúc này tựa vào bả vai Tống Đình Thâm, cái đầu nhỏ không khác gì gà con đang mổ thóc, cứ gật gà gật gù như thế, mấy em gái đứng ở bên cạnh đều bị bộ dáng này của cậu chọc cười, nếu như không phải người đàn ông kia lạnh lùng một bộ người lạ chớ lại gần thì các cô gái thật sự sẽ cầm điện thoại chụp lại khoảnh khắc này.

Cuối cùng nhóc mập mạp cũng nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi, lại còn ngủ rất ngon, thậm chí ngáy cả lên.

Nguyễn Hạ ôm lấy nhóc mập mạp này, biết trọng lượng của cậu không thể coi thường, tuy nhiên lúc này để cô nhận lấy nhóc mập mạp này từ trong lòng Tống Đình Thâm cũng rất khó khăn, dù sao ở phương diện về thể lực thì cô cũng không thể nào bằng anh được, cho nên cô nhìn xung quanh, rốt cuộc cũng nhìn thấy một người đang có ý định xuống tàu, cô giống như con lươn, nhanh như chớp đi về phía đó, người kia vừa đứng lên, người đứng bên cạnh đang chuẩn bị tư thế chiếm chỗ ngồi, thì cô đã ngồi xuống rồi.

Quần chúng chuẩn bị chiếm chỗ ngồi: "..."

Nguyễn Hạ gọi Tống Đình Thâm: "Tới đây ngồi, ở đây có chỗ nè!"

Tống Đình Thâm chỉ có thể một tay kéo va li, một tay ôm con đi đến trước mặt cô.

Nguyễn Hạ rất thân thiết đứng lên nhường lại chỗ cho Tống Đình Thâm, nói: "Tôi không ôm nổi con đâu, một lúc thì sẽ bị tê tay, hay là anh ngồi ôm con ngủ đi."

Cho dù là ngồi, ôm nhóc mập mạp này, cánh tay cũng sẽ mỏi và rất tốn sức, nhiệm vụ này nên giao cho ba Tống Đình Thâm thôi.

Tống Đình Thâm cũng không có khách khí với cô, ôm con ngồi xuống.

Tuy rằng thời gian Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm chung sống không dài nhưng cho đến nay, ấn tượng của cô đối với người này khá tốt.

Anh và nguyên chủ có rất nhiều vấn đề, cũng chẳng có quan hệ gì với cô, cô là người ngoài cũng không nên khoa tay múa chân nhận xét bất kì bên nào cả.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch