Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tống Siêu Cấp Học Bá

Chương 19:

Chương 19





Gã lạnh lùng nói:

- Cháu của tôi mới mười tuổi, nếu Bao thị lang tìm thần đồng mười ba tuổi đến so tài với cháu tôi, tôi đây cũng chỉ đành nhận thua.

Bao Chửng lắc đầu:

- Tôi không tìm Tăng Bố, tôi đề cử một đứa nhỏ, so với cháu trai ông còn nhỏ hơn hai tuổi, ông có bằng lòng nhận khiêu chiến hay không?

- Hả? Không biết Bao thị lang muốn đề cử người nào?

Trong lòng Trương Nghiêu Tá nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không phải Tăng Bố, gã không sợ.

Lúc này, tất cả mọi người nhìn về phía Phạm Ninh, trong lòng Phạm Ninh vô cùng hối hận, sớm biết Bao Chửng muốn kéo mình xuống nước, chính hắn còn chạy đến nhìn Hoàng đế làm cái gì chứ!

Nhưng hiện tại hắn muốn chạy trốn là điều không thể, Vương An Thạch nắm chặt tay của hắn, chính là sợ hắn lâm trận bỏ chạy.

Bao Chửng nhìn thoáng qua Phạm Trọng Yêm, Phạm Trọng Yêm khẽ gật đầu, Bao Chửng liền cười với Phạm Ninh nói:

- Tiểu Phạm, qua chỗ ta nào!

Vương An Thạch nhẹ nhàng đẩy Phạm Ninh lên, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói:

- Đừng sợ!

Đây không phải là vấn đề có sợ hay không, nếu chẳng may phải làm thơ viết thư pháp, chính hắn liền mất mặt lớn rồi.

Bất đắc dĩ, Phạm Ninh đành phải kiên trì quỳ với Thiên tử nói:

- Tiểu dân bái kiến Thiên tử, chúc Thiên tử hồng phúc tề thiên, thọ cùng trời đất!

Tám chữ cuối cùng là Phạm Ninh thuận miệng nói ra, nói xong, mặt của hắn liền đỏ, chỉ còn kém "thiên thu vạn đại, thống nhất giang hồ".

Triệu Trinh cũng không chú ý đến hắn nói cái gì, nhưng đối với thân phận của hắn lại rất hứng thú:

- Ngươi là con nhà ai?

Phạm Trọng Yêm bước ra khỏi hàng nói:

- Bệ hạ, đứa nhỏ này là cháu vi thần, tên là Phạm Ninh.

Triệu Trinh khẽ mỉm cười:

- Hóa ra là cháu Phạm công, quả nhiên là nhân tài.

Trong lịch sử, thời đại coi trọng thần đồng nhất chính là Tống triều, mà vị hoàng đế yêu thích thần đồng nhất lại chính là vị Tống Nhân Tông Triệu Trinh này, bởi vì nguyên nhân y không có con, vì vậy y luôn vô cùng yêu thích thần đồng.

Lúc này, Trương Nghiêu Tá khẽ đẩy nhẹ cháu của mình một chút, Trương Xuân cũng tiến lên quỳ xuống thi lễ.

Triệu Trinh đánh giá hai đứa trẻ một chút, tuy rằng Trương Xuân là cháu của quý phi, mình cũng xem như là dượng của cậu bé, nhưng bình tĩnh xem xét, y lại càng ưa thích Phạm Ninh hơn, đứa nhỏ này quần áo đơn giản, vẻ tự tin lộ ra từ trong xương tủy, khí chất thản nhiên, bình tĩnh, Trương Xuân so ra có vẻ kém.

Triệu Trinh cười nói với Bàng Tịch:

- Bàng tướng công có thể chọn một trong hai đứa bé này.

Bàng Tịch đương nhiên muốn Phạm Ninh, Phạm Trọng Yêm mang theo cháu ngàn dặm xa xôi đến mừng thọ cho mình, chính mình không thể không cho chút mặt mũi này, nhưng Trương quý phi là sủng phi, nếu trực tiếp chọn Phạm Ninh, vậy liền đắc tội với Trương quý phi.

Bàng Tịch ngẫm nghĩ một chút cười nói:

- Hai người đều là thần đồng thiên phú, rất khó chọn! Chỉ có thể chọn một người có tài học cao hơn, hôm nay mừng thọ sáu mươi tuổi của vi thần, vậy liền mời hai đứa bé này hiến thọ từ đi!

Trương Nghiêu Tá vội vàng nói:

- Nghe tiếng Âu Dương học sĩ thư pháp tuyệt diệu, vi thần đề cử Âu Dương công ghi chép lại từ cho hai đứa bé!

Những lời này vừa nói ra, Phạm Ninh thiếu chút nữa cười to, hóa ra vị Trương tiểu bằng hữu này thư pháp cũng hỏng bét, khó trách Vương An Thạch bảo mình đừng sợ.

Sắc mặt Triệu Trinh có chút khó coi, y bất mãn trừng mắt nhìn Trương Nghiêu Tá một cái, rồi cười nói với Âu Dương Tu:

- Vậy phiền Túy Ông tiên sinh.

Âu Dương Tu xấu hổ, vội vàng nói:

- Vi thần tuân chỉ!

Viết đương nhiên vẫn là do hai người tự viết, chỉ là để Âu Dương Tu sao lại một bản, không tính đến thư pháp của hai người bọn họ.

Phạm Ninh khẽ thở dài, vì không muốn để cho ông nội mất mặt, hắn đành phải lại lần nữa mượn thi từ của danh nhân rồi.

Phạm Ninh trầm tư thật lâu, sau đó hắn bỗng nhiên nghĩ đến một bài từ chúc thọ, vô cùng thích hợp với cảnh ngày hôm nay, thời gian này cũng vừa vặn là ngày mười tám tháng chín, quả thực chính là ông trời tác hợp.

Hắn cầm bút viết ra: "Bốc toán tử? Tiếu tĩnh cúc hoa thiên."

Lúc này, Trương Xuân cũng viết rồi, đây cũng là do trước đó cậu ta đã chuẩn bị tốt, nếu đã gọi là thần đồng hiến thọ, chính là viết thi từ hiến cho thọ ông.

Âu Dương Tu mặt không chút cảm xúc sao lại thi từ của hai người một lần, lập tức đưa cho Bàng Tịch, Bàng Tịch không dám nhìn, trình lên thiên tử Triệu Trinh.

Lúc này, Âu Dương Tu lặng lẽ giơ ngón tay cái với Phạm Trọng Yêm, ý tứ khen ngợi trong mắt lộ ra không bỏ sót, Phạm Trọng Yêm lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Từ của Trương Xuân sáng nay Triệu Trinh cũng đã xem qua, nói thật, viết thật quá bình thường, tuy nhiên là do một đứa nhỏ mười tuổi viết ra, miễn cưỡng có thể chấp nhận.

Triệu Trinh để bài từ Trương Xuân viết ở một bên, y lại xem kỹ bài từ của Phạm Ninh.

"Bốc toán tử? Tiễu tĩnh cúc hoa thiên"

Tiễu tĩnh cúc hoa thiên, tẩn tận ngô đồng vũ.

Bội cửu chu tao lạn mạn khai, chúc thọ đương đầu thủ.

Đỉnh đới thiên diệp hoàng, điệp tú kim lăng thổ.

Tiên chủng hoa dung vãn tiết hương, nhân nguyện tranh tiên đổ.

- Thơ hay!

Triệu Trinh vỗ bàn một cái, thở dài nói:

- Hay cho một câu "Tiễu tĩnh cúc hoa thiên, tẩn tận ngô đồng vũ", miêu tả cuối thu vô cùng nhuần nhuyễn.

Triệu Trinh đưa từ của Phạm Ninh cho mọi người, tất cả mọi người đều là người biết nhìn, đều trầm trồ khen ngợi, trên đầu Bàng Tịch cài một đóa hoa cúc màu vàng, không phải là Đỉnh đầu ngàn lá vàng sao?

Sắc mặt Trương Nghiêu Tá tái nhợt, nửa ngày không nói lên lời, gã quả thực có một loại đau lòng kiểu không dưng làm lợi cho người khác, gã rất muốn lại đưa ra một chút mánh khóe, nhưng Thiên tử đang ở ngay đây, gã do dự thật lâu, cuối cùng cũng không dám trở mặt chơi xấu.

Nhưng nếu bảo gã nhận thua như vậy mà rời đi, gã lại không cam lòng, muốn tìm lại cơ hội trở về.

Ánh mắt Trương Nghiêu Tá dừng lại trên người Phạm Ninh, chính là tên tiểu tử thối tha này đoạt đi cơ hội của cháu mình, lại còn là cháu của Phạm Trọng Yêm.

Nhưng gã cũng biết, cháu trai Trương Xuân của mình không bằng Phạm Ninh, căn bản không có cơ hội, nghĩ tới nghĩ lui, Trương Nghiêu Tá đành phải tự mình ra tay.

Trương Nghiêu Tá cười ha hả đi ra:

- Phạm thiếu lang thật sự là một thần đồng! Không bằng để tôi đến kiểm tra một chút.

Trong lòng Bao Chửng cảnh giác, Trương Nghiêu Tá này tuyệt đối không có ý tốt, y vừa muốn ngăn cản, Vương An Thạch lại nhẹ nhàng kéo y một chút, nháy mắt với y.

Từ ánh mắt của Vương An Thạch, Bao Chửng nhìn lại, chỉ thấy gương mặt Phạm Trọng Yêm tươi cười đang nhìn cháu trai mình, trong ánh mắt tràn đầy chờ mong đối với cậu bé.

Bao Chửng lập tức không lên tiếng nữa, Phạm Trọng Yêm tín nhiệm cháu mình như vậy, chính mình cần gì phải lo lắng, y cũng đầy hy vọng nhìn về phía Phạm Ninh.

Phạm Ninh thi lễ nhỏ, bình tĩnh nói:

- Mong Quốc trượng chỉ giáo!

Trương Nghiêu Tá dựa vào nữ nhân lập nghiệp, văn học thô bỉ, nhưng thật ra gã lại rất thích câu đối, đây cũng chính là lĩnh vực duy nhất mà gã có thể xuất thủ.

Lông mày Trương Nghiêu Tá nhíu lại, râu chuột nhẹ nhếch lên nói:






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch