Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 15: Bộc phát tính tình (1)

Chương 15: Bộc phát tính tình (1)




Đem mộc bài của ngươi lấy ra cho ta xem!



Một thanh âm lạnh lùng như băng vang lên, lại là sư huynh mặt như người chết kia, lại vẫn một mực chờ ngoài lầu các. Phương Hành muốn đem mộc bài đưa tới, nhưng hắn khẽ vẫy tay, một đạo lực lượng vô hình dẫn dắt, mộc bài trên tay Phương Hành đã rời khỏi tay, hướng hắn bay đi. Sư huynh mặt như người chết này nhận lấy mộc bài đánh giá một cái, trên mặt nhất thời lộ ra một tia khinh miệt.



- Đinh đẳng tư chất? Hừ, lại là một cái phế vật nữa tới!



Đem mộc bài ném còn Phương Hành, không kiên nhẫn nói:



- Tự ngươi đi Thanh Mộc các đi, ta còn có việc, không đi cùng ngươi nữa!



Vừa nói đã từ xa chỉ cho Phương Hành Thanh Mộc các phương hướng, sau đó xoay người rời đi.



Phương Hành trong bụng căm tức, chửi ầm lên, nghĩ thầm người tu hành đều là tính tình đáng ghét vậy sao!



Rất rõ ràng, tên mặt người chết này thật ra còn có chức trách mang theo đệ tử tân tấn đi Thanh Mộc các để nhận lấy vật phẩm, bất quá hắn vừa nhìn Phương Hành tu hành tư chất cấp bậc quá kém, cũng lười không thèm để ý tới hắn, ngay cả bộ dáng cũng không thèm giả bộ nữa.



- Nhớ kỹ ngươi rồi, sớm muộn gì cũng để cho ngươi nếm thử thủ đoạn của ta!



Phương Hành tức giận bất bình xuống núi, nghĩ chính mình đi Thanh Mộc các lại không biết đường, đạo môn này toàn là kỳ phong quái cốc, đạo quan san sát, có chút ít choáng váng đầu, tên mặt người chết kia chẳng qua là dùng ngón tay chỉ phương hướng, chính mình nào biết Thanh Mộc các ở đâu?



- A... Phương sư đệ...



Phía trước trên đường nhỏ, bỗng nhiên có một cái đầu heo lớn chạy tới, từ xa trông thấy Phương Hành, đã hô vang.



Đầu heo này chính là đạo nhân mập kia, thì ra hôm qua hắn vốn đáp ứng muốn đi bên cạnh thanh tâm chuông chờ Phương Hành, làm người dẫn đường cho hắn, nhưng làm sao ngờ đến, đêm qua uống quá nhiều, đã trực tiếp quên chuyện này, cho đến khi thanh tâm chuông vang lên, hắn mới thức tỉnh, lúc này mới vội vàng rời giường tới đây, chuẩn bị tới Thanh Mộc các chờ hắn, mới vừa đi được nửa đường, vừa vặn gặp Phương Hành vừa đi vừa mắng.



Hai người mặt đối mặt, đạo nhân mập cảm thấy có chút lúng túng, mặc dù hôm qua hai người đã xưng huynh gọi đệ nâng cốc ngôn hoan rồi, nhưng lúc đó do uống rượu quá nhiều, hôm nay hắn mặc dù cũng muốn giao hảo cùng Phương Hành, bất quá trong lòng lại cảm thấy ngượng ngùng làm thế.



- Ai nha, Trư sư huynh của ta a, chờ ngươi đã lâu, làm sao giờ mới đến?



Phương Hành vừa liếc mắt, đã hiểu tâm tư của đạo nhân mập, khuôn mặt tươi cười đón tới.



- Ai... Khụ khụ, ta họ Dư, không phải họ Trư... Thật sự ngại quá, để cho sư đệ chờ lâu...



Đạo nhân mập thấy Phương Hành nhiệt tình như vậy, ngăn cách trong lòng cũng nhất thời tiêu trừ, vẻ mặt tươi cười đi lên.



- Phương sư đệ vì sao lại chỉ có một mình một người, không có một sư huynh nào dẫn đường hay sao?



- Có một sư huynh mặt như người chết dẫn đường, bất quá hắn bị tiêu chảy, chạy vào nhà xí rồi, ta không kịp đợi, chuẩn bị tự mình đi tới...



- Éc... Người tu hành làm sao còn có thể tiêu chảy chứ?



- Ai biết, có thể ruột bị nát rồi...

Phương Hành thuận miệng nói bừa, nguyền rủa tên mặt người chết kia, tới đây ôm cổ đạo nhân mập.



Hắn vóc dáng thấp bé, chỉ có thể miễn cưỡng khoác lên bả vai đạo nhân mập, đây là dưới tình huống đạo nhân mập đã nghiêng thân thể nữa rồi.



- Phương sư đệ tư chất được bình luận cấp bậc thế nào?



- Ha ha, ngươi thì sao?



- Sư huynh xấu hổ, chính là tư chất Đinh cấp...



- Ha ha, vậy hai ta không sai biệt lắm!



Hai người một cao một thấp, một mập một gầy, vừa hì hì nói chuyện vừa đi tới Thanh Mộc các.



Đạo nhân mập không vì Phương Hành là tư chất Đinh cấp mà thay đổi thái độ, một là bởi vì hắn cũng là tư chất Đinh cấp, đại ca cũng không cần nói nhị ca rồi, còn nữa, cũng từ trong miệng hắn Phương Hành mới biết được, Thanh Vân Tông môn hạ hơn ngàn đệ tử ngoại môn, cũng có hơn phân nửa là tư chất Đinh cấp, những người còn lại có hơn phân nửa là tư chất Bính cấp, những người còn lại hơn phân nửa là tư chất Ất cấp.



Còn chân chính tư chất Giáp cấp, cả đạo môn cũng chỉ có thưa thớt mấy người, được coi trọng tựa như bảo bối.



Nghĩ đến điểm này, Phương Hành trong lòng đã thăng bằng chút ít, chính mình nhất định cũng không phải là kẻ kém nhất.



Không lâu sau đã đi tới Thanh Mộc các, lại là một tòa lầu các cao ba tầng, toàn thân lấy một loại thanh mộc tản ra nhàn nhạt mùi thơm tạo thành, chợt nhìn chất phác tự nhiên, nhìn kỹ lại tinh mịn vô cùng, chất phác đại khí, mặt ngoài kiến trúc không có một dấu vết mối mọt nào, thậm chí ngay cả tro bụi tựa như cũng không có. Ở tia sáng mặt trời mới mọc phương đông chiếu rọi, mơ hồ có quang hoa lưu chuyển, bảo tướng trang nghiêm.



Đạo nhân mập cùng Phương Hành vừa nhích tới gần, bên cạnh mộc các đã có một lão đạo nhân gầy đi tới, đạo nhân mập vội vàng lôi kéo Phương Hành hướng hắn hành lễ, miệng hô Kiều sư huynh. Phương Hành đánh giá hắn một cái, lại phát hiện mình có thể nhìn ra tu vi của hắn, chỉ có Linh Động tầng bốn, nhìn dáng dấp cùng số tuổi thật giống Cao trưởng lão vừa rồi, nhưng hai người tu vi chênh lệch đến cực xa.



Kiều sư huynh nhận lấy mộc bài của Phương Hành đánh giá, cũng không nhiều chuyện, cho Phương Hành an bài một phòng nhỏ ở dưới Vân Ẩn phong làm nơi tu hành, vừa cho hắn một thân Thanh Vân Tông đạo bào, một quyển sách Thanh Vân Đoán Khí Thiên, có một viên đá nhỏ trong suốt màu đỏ, nghe nói đây chính là linh thạch tu luyện cần sử dụng, sau đó liền đuổi Phương Hành đi Pháp Khí các.



- Phương sư đệ a, ngươi chớ xem thường linh thạch này, chúng ta ngày sau tu hành hoàn toàn dựa vào nó, đệ tử ngoại môn chúng ta đãi ngộ thấp, cứ ba tháng mới được nhận linh thạch một lần, đều coi như trân bảo a, đặt ở hồng trần, mỗi khối cũng giá trị trăm lượng vàng đấy.



trước