Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 16: Bộc phát tính tình (2)

Chương 16: Bộc phát tính tình (2)
nhân mập thấy Phương Hành lật qua lật lại đánh giá linh thạch trong tay, liền mở miệng nói.



- Ba tháng mới có một khối? Đạo môn hẹp hòi như vậy ư!



Phương Hành có chút bất mãn.



- Ôi, đây là tài nguyên tu hành, ba tháng ban xuống một khối cũng không tệ rồi, đây chính là do chúng ta tư chất thấp nha, mặc dù cùng là đệ tử ngoại môn, nhưng tư chất Đinh cấp ba tháng có thể nhận một khối, tư chất Bính cấp hai tháng là có thể nhận một khối, tư chất Ất cấp một tháng nhận một khối, tư chất Giáp cấp chính là một tháng có thể nhận hai khối, đây chính là đại tài chủ a...



- Hắc hắc, có tài chủ thì tốt, hôm nào đánh cướp bọn chúng...



- Sư đệ ngươi đừng hồ nháo, đệ tử tư chất Giáp cấp đều không dễ chọc vào đâu, nếu náo loạn tranh cãi, chỉ sợ rõ ràng bọn họ gây sự, các trưởng lão cũng nhất định sẽ trừng phạt chúng ta, nếu ngươi muốn kiếm thêm, ta có thể giới thiệu ngươi đến tạp ty giam nhận công việc, chỉ cần chăm chỉ làm việc, cứ ba tháng cũng có thể nhận một khối linh thạch, đây chính là tăng lên gấp đôi a...



- Ha ha, ta không thích hợp làm tiểu đệ, để ta suy nghĩ một chút đi!



Hai người trò chuyện, đã đến trước Pháp Khí các, đạo nhân mập chợt nhớ tới một chuyện, thấp giọng nói:



- Phương sư đệ, ngươi tiếp theo sẽ đến Pháp Khí các, biết điều một chút đem linh thạch giao cho sư huynh thủ các, sau đó dưới chỉ điểm của hắn mà chọn pháp khí...



Phương Hành ngây ra, liếc mắt nói:



- Nói đùa gì vậy? Ba tháng mới có một khối linh thạch, tại sao phải cho bọn họ?



Đạo nhân mập dở khóc dở cười, nói:



- Đây không phải là xui dại ngươi đâu, Thanh Vân Tông Pháp Khí các ngoại tông chúng ta, đều là đồ cũ các tiền bối đào thải xuống, cũng có hơn phân nửa đã tổn hại, nếu ngươi hiếu kính, các sư huynh thủ các tự nhiên sẽ chỉ điểm đồ tốt cho ngươi, nhưng nếu ngươi không hiếu kính, bọn họ hoàn toàn không để ý tới ngươi, ngươi đâu biết được thứ nào tốt, thứ nào xấu, đám quỷ lòng dạ hiểm độc này, cũng không ít lần đem phi kiếm tổn hại mài sáng loáng, chuyên để ở đó để gạt người...



Vừa nói lấy ra kiếm phù của mình cho Phương Hành nhìn:



- Ngươi xem, ban đầu ta thiếu hiếu kính, kết quả nghe bọn hắn xúi giục lấy cái kiếm phù này, nghe nói có thể phóng ra kiếm khí ngang với Linh Động tầng bốn, lúc ấy ta còn tưởng rằng chính mình nhặt được bảo bối, sung sướng vô cùng, sau này mới biết được, kiếm phù này căn bản là chỉ có thể sử dụng một lần, trừ thí nghiệm lần đó, cũng vô dụng rồi, ta đây ném cũng không phải, giữ lại cũng không xong, khóc không ra nước mắt, hiện tại cũng chỉ có thể giữ bên người, thuần túy làm đồ kỷ niệm...



- Nhìn dáng vẻ ngươi cũng thật vô dụng, khó trách lại chạy tới chỗ đạo đồng để diễu võ dương oai...



Phương Hành trong lòng oán đạo nhân mập, ngoài miệng lại cười nói:



- Đa tạ sư huynh chỉ điểm, sư đệ hiểu rồi!



Đạo nhân mập không đi cùng vào Pháp Khí các, chỉ ở các ngoài chờ chực, Phương Hành chính mình nghênh ngang tiến vào.



- Lớn mật, Thanh Vân Tông Pháp Khí các, há lại cho người rảnh rỗi xông bừa!



Đột nhiên một tiếng quát vang, làm cho Phương Hành sợ hết hồn, lại thấy từ bên cạnh Pháp Khí các, ba người bước ra, một cái cầm đầu ba mươi mấy tuổi, trên môi hai sợi râu chuột, gầy teo nho nhỏ, nhìn so với chuột tinh còn giống chuột hơn, mắt ti hí tinh quang bắn ra bốn phía, cũng thấy hắn Phương Hành mới hiểu được tại sao người khác nói mắt nhỏ tụ ánh sáng rồi, người này quả thật tụ ánh sáng rất giỏi.



Phương Hành lặng lẽ đánh giá một cái, nhìn thấu tu vi của ba người này, tên chuột tinh kia chính là Linh Động tầng ba, còn lại hai người đều là tầng hai, hắn đã nhìn ra ba người này đang muốn ra đòn phủ đầu mình, trong lòng cười nhẹ, trên mặt lại cung kính nói:



- Tân tấn đệ tử ngoại môn Phương Hành theo môn quy tới nhận lấy pháp khí, có Cao trưởng lão ban thưởng yêu bài làm chứng, mời ba vị sư huynh xem qua...



Chuột tinh nhận lấy mộc bài, ánh mắt đảo qua, cười lạnh nói:



- Thì ra là tân tấn đệ tử ngoại môn, ngươi không biết quy củ, lần này tạm tha ngươi tự tiện xông vào Pháp Khí các, bất quá, ngươi cứ như vậy tay trắng mà đến nhận pháp khí ư?



Hai mắt nhỏ chợt lóe, rõ ràng là là ám chỉ đòi lợi lộc rồi.



- A, sư huynh có ý tứ là?



Phương Hành giả bộ ngu, không muốn cho, dù sao cũng là một khối linh thạch cơ mà!



Người khác cần bọn họ chỉ điểm, mới có thể tránh khỏi nhận pháp khí hư hao, chính mình cũng không sợ, Âm Dương Thần Ma Giám chẳng lẽ chỉ dùng để chơi ư?



- Đồ hỗn trướng, giả bộ hồ đồ cái gì, mau đưa linh thạch ra đây, nếu không sớm lăn xa...



Một nam tử bên cạnh chuột tinh nổi giận lên, nói thẳng khiển trách, thậm chí ngay cả bề ngoài cũng không cần, trực tiếp đòi linh thạch.



Phương Hành sắc mặt nhất thời thay đổi, vốn dĩ hắn mặc dù không nỡ, nhưng suy nghĩ một phen, vẫn có ý định đem linh thạch giao ra, dù sao mình vừa vào sơn môn, không biết nước sâu nước cạn, còn phải ngoan ngoãn không làm náo động, nhưng hắn hết lần này tới lần khác là một người thích mềm không thích cứng, nam tử bên cạnh chuột tinh vừa quát mắng như vậy,tính tình bộc phát.



- Lão tử ba tháng mới có một khối linh thạch, tại sao phải cho đồ con rùa như ngươi?



Phương Hành hét ầm lên, so với thanh âm của nam tử kia còn vang hơn, lại đem ba người này dọa sợ hết hồn.









trước