Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 176: Đệ tử dẫn đầu (2)

Chương 176: Đệ tử dẫn đầu (2)




Bọn họ cũng không lo lắng sẽ tổn thất mấy người, lo lắng chính là gặp phải dị thường hung hiểm, toàn quân tiêu diệt.



Trần Huyền Hoa lại nói:



- Việc này không nên chậm trễ, các ngươi cân nhắc một chút đệ tử trong cốc, báo danh cho ta, mặt khác, để cho tiện lịch luyện, mỗi một cốc đều chọn một gã đệ tử có uy vọng dẫn đầu, dễ dàng thống ngự!



Tê Hà cốc Thanh Điểu Trưởng lão liền nói:



- Chuyện này đơn giản, Tê Hà cốc tự nhiên do Linh Vân dẫn đầu!



Những trưởng lão khác đều có chút cười khổ, thầm nghĩ, ngươi dĩ nhiên cảm thấy đơn giản, Hứa Linh Vân vốn là một trong chân truyền thưa thớt của Thanh Vân Tông, thuộc về có thực lực tiến vào Phụng Thiên điện, là một nhân vật tinh tu đan pháp, chưa từng đi vào, ở Tê Hà cốc tự mình phát triển, siêu quần bạt tụy, để nàng dẫn đội là thiên kinh địa nghĩa, chúng ta còn phải suy tính một phen, chọn người có thể phục chúng.



Tiếu Sơn Hà suy nghĩ một hồi lâu, nói:



- Sơn Hà cốc sẽ để Phong Thanh Vi dẫn đội!



Thư Văn cốc trưởng lão cũng châm chước nói:



- Thư Văn cốc sẽ do Bì Quân Tử dẫn đội sao!



Đến phiên Đoán Chân cốc truyền pháp trưởng lão Thiết Như Cuồng, lại có chút do dự, châm chước một hồi lâu, mới nói:



- Ta đây Đoán Chân cốc chính là không có nhân vật siêu quần bạt tụy, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một tiểu đồ Diệp Thiêm Long không sai, liền để hắn dẫn đội tốt lắm!



Mọi người thương nghị điểm này xong, liền muốn thương nghị quy tắc chi tiết, nhưng tại lúc này, ngọc phù bên bờ thắt lưng của Thiết Như Cuồng sáng lên, Thiết Như Cuồng không khỏi nhíu mày, không biết ai lúc này tìm kiếm mình, đại sự làm trọng, hắn không muốn để ý tới, lại không nghĩ rằng ngọc phù phát sáng không ngừng, bất đắc dĩ, liền lấy ra ngọc phù, ánh mắt đảo qua, nhất thời ngơ ngác.



Từ vân văn lóe sáng trên ngọc phù đến xem, dĩ nhiên là cầu cứu vạn phần khẩn cấp, Thiết Như Cuồng không dám khinh thường, vội vàng rót vào linh lực, bên trong ngọc phù nhất thời lóe ra một đoàn ánh lửa, trong ngọn lửa, một khuôn mặt lo lắng xuất hiện, quát to lên:



- Sư tôn cứu mạng, tiểu vương bát đản này điên rồi, muốn giết ta a, cầu sư tôn cứu mạng, ngài không trở lại ta sẽ chết chắc rồi...



Yên tĩnh đại điện, Diệp Thiêm Long tiếng kêu kinh hoàng hấp dẫn chú ý của mọi người.



Mọi người đang thấp giọng thảo luận tất cả cũng ngừng lại, ánh mắt nghi ngờ nhìn tới đây.



Thiết Như Cuồng bỗng nhiên đứng dậy, không nói một tiếng, trực tiếp hướng ngoài điện lao đi, để lại đám người không biết vì sao.



- Là ai nổi điên rồi?



Một lát sau, Thanh Điểu trưởng lão mới tò mò hỏi.



...



Thiết Như Cuồng ở trên đường lên tiếng hỏi Diệp Thiêm Long chuyện từ đâu tới, sắc mặt càng trở nên khó coi, trở ra ngoài điện, liền bước lên mây xanh, trực tiếp hướng Đoán Chân cốc lướt đến, vừa vào trong cốc, vừa hay nhìn thấy Phương Hành đứng ở cửa phủ, Thanh Long Bích Diễm đao cắm trên mặt đất, trong tay ôm một cái thiết chùy khổng lồ, huy động xích sắt, liên tục hướng cửa đá đập tới.



- Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...



Mỗi đập một cái, cửa đá cũng kịch liệt đung đưa một chút, mắt thấy cửa đá kiên cố vô cùng cũng sắp sửa bể nát.



- Tiểu vương bát đản, ngươi đây là muốn hủy đi Đoán Chân cốc của ta sao?



Đang ở Phương Hành đem đại thiết chùy vung lên, chuẩn bị đánh một lần nữa, Thiết Như Cuồng đến, nổi giận đùng đùng, trực tiếp bay xẹt tới, một cước đạp trên thiết chùy, đem thiết chùy lớn như thế giẫm vào trong lòng đất, sau đó năm ngón tay vung lên, đem Phương Hành lăng không nhiếp tới, giữ ở trong tay, hướng về phía cái mông đánh hai cái, cũng không lưu tình, phách "Ba ba " rung động.



Phương Hành đau nhe răng nhếch miệng, giãy dụa kêu lên:



- Tên khốn kiếp này muốn giết ta, ta phải chém chết hắn...



Trong động phủ, Diệp Thiêm Long nghe được thanh âm của Thiết Như Cuồng đang chuẩn bị ra ngoài bị dọa cho sợ hãi run rẩy...



Dám ở ngay trước mặt sư tôn nói muốn chém chết chính mình, tiểu vương bát đản này một thân sát khí không phải là giả dối a!



Đoán Chân cốc đệ tử nghe vậy cũng khiếp sợ, sắc mặt vô cùng quái dị.



Đoán Chân cốc hơn trăm đệ tử, có ai thấy sư tôn không nơm nớp lo sợ, ai dám nói chuyện cùng sư tôn như vậy?



Hơn nữa Thiết Như Cuồng phản ứng cũng có chút quỷ dị, tới đây bắt lấy tiểu tử này, cho trừng phạt dĩ nhiên là tiện tay hướng trên mông đánh hai cái, rõ ràng giống như trưởng bối sủng nịch dạy dỗ tiểu bối mới có thể dùng phương pháp...



Tiểu quỷ này, thì ra là được sủng ái mà kiêu a, khó trách dám trực tiếp đuổi giết Diệp sư huynh.



- Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, nói rõ ràng cho ta!



Thiết Như Cuồng quát Phương Hành không nên vọng động, đưa ném qua một bên.



Phương Hành bắt tay áo, chỉ vào động phủ mắng:



- Ta đang thu thiết luyện, mấy tên khốn kiếp này thông đồng đám đệ tử tính toán ta, kết quả bị ta nhận ra, sau đó hắn và Mạc Dung Anh tên khốn kiếp kia nhảy ra ngoài, luôn miệng nói giáo huấn ta, ta cùng với Mạc Dung Anh đấu một cuộc, đánh bại hắn, tên vương bát đản này lại đánh lén, một chiêu hỏa kiếm đánh vào trên người của ta...



Thiết Như Cuồng càng nghe mày nhíu lại càng chặt, quát:



- Phương Hành, Diệp Thiêm Long, Mạc Dung Anh, ba người các ngươi đi theo ta!



Hắn quát lên một tiếng lớn, người trong cốc cũng nghe được rồi, chúng đệ tử đều sợ hai chân run rẩy, không dám lên tiếng.









trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch