Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 30: Chỉ sợ thiên hạ không loạn (1)

Chương 30: Chỉ sợ thiên hạ không loạn (1)






Phương Hành cùng đệ tử văn nhược hai người mắng nhau, rất nhanh đã làm cho người chung quanh chú ý, trong lúc nhất thời cười ha ha, bất quá đệ tử văn nhược cũng có mấy người sư huynh đệ giao hảo, nhìn thấy đệ tử văn nhược sắp bị đệ tử tư chất Đinh đẳng kia mắng phát khóc lên, nhất thời nổi giận đùng đùng, một đệ tử cao lớn vạm vỡ chỉ vào Phương Hành quát mắng:



- Tiểu quỷ thối, miệng sạch sẽ tí đi!



Phương Hành không sợ chút nào, chống thắt lưng mắng:



- Con gấu chết tiệt, mắc mớ gì tới ngươi? Hắn là nhân tình của ngươi ư?



Đệ tử văn nhược thoáng cái sắp sửa nước mắt cũng chảy ra, cắn khăn tay hướng mao hùng dậm chân nói:



- Ngươi xem hắn...



Bộ dáng này của hắn tựa như hai người thực sự có gì mờ ám, lại dẫn tới đệ tử chung quanh cười ầm ĩ.



- Ha ha ha ha, quả nhiên là hai con thỏ (ý nói đồng tính)...



Phương Hành cười to một trận, chỉ vào hai người kêu lên.



Đệ tử cao lớn vạm vỡ kia tức đến đỏ mặt, trực tiếp bước ra khỏi đội ngũ, sắc mặt bất thiện hướng Phương Hành đi tới.



Phương Hành không sợ chút nào, lớn tiếng nói:



- Các sư huynh đệ, hai con thỏ này xem thường đệ tử Đinh đẳng chúng ta, nhất là tên ẻo lả chết tiệt kia, mới vừa rồi vẫn còn lẩm bẩm nói chúng ta đệ tử Đinh đẳng tư chất tu hành chính là lãng phí linh thạch, không bằng nhanh nhanh cút đi về nhà, đem linh thạch để cho cho bọn hắn Bính cấp tư chất, ngươi nói xem chuyện này chúng ta có thể nhịn sao?



Lời vừa dứt, lập tức có rất nhiều đệ tử Đinh đẳng tư chất lửa giận tăng lên.



Mặc dù đệ tử văn nhược có nói bọn họ như vậy hay không bọn họ không nghe thấy, nhưng ánh mắt miệt thị của đám đệ tử Bính đẳng lại cũng nhìn ở trong mắt, trong lòng sớm đã có lửa giận, bị một câu nói kia của Phương Hành dẫn dắt cháy lên. Lại thấy đệ tử cao lớn vạm vỡ ra khỏi đội ngũ, sắc mặt bất thiện hướng một đứa bé trong đội ngũ chính mình đi tới, nhìn dáng dấp dường như muốn động thủ, lửa giận trong lòng càng tăng lên.



- Bính đẳng tư chất thì lợi hại sao? Có bản lãnh làm sao ngươi không đi so sánh với Ất Giáp tư chất đi?



- Chúng ta Đinh cấp tư chất cũng là đạo môn đệ tử, mọi người tu hành như nhau, có cái gì mà thể hiện?



- Mười năm một nhóm đệ tử tiến vào nội môn, trong hàng đệ tử Đinh đẳng tư chất chúng ta cũng không chắc ít hơn các ngươi bao nhiêu!



Trong lúc nhất thời, Đinh đẳng đệ tử, nói ít cũng có mười mấy người lớn giọng hét lên, khí thế cường tráng.



Tên đệ tử cao lớn vạm vỡ thấy thế, nhất thời trên mặt tái đi, không dám nhích tới gần.



Phương Hành thấy thế, dương dương đắc ý, lúc này không đánh chó mù đường thì còn chờ cái gì nữa?



Lập tức kêu lên:



- Con gấu lớn ngươi còn muốn qua khiêu khích sao? Thật coi Đinh đẳng đệ tử chúng ta dễ khi dễ hay sao? Đánh hắn!



Vừa nói đang muốn dẫn đầu xông lên kéo bè kéo lũ đánh nhau, lại bị đạo nhân mập không ngừng kêu khổ một tay kéo lấy.



Đạo nhân mập cũng thật sự đã phục rồi, làm sao đi xếp hàng cũng có thể gây sự được chứ!



Hơn nữa còn muốn động thủ trước, cái này căn bản là chỉ sợ thiên hạ không loạn chứ sao...



Đinh đẳng đệ tử không ít người cũng đều đỏ mắt, tuổi còn trẻ, vốn chính là thời điểm hỏa khí đang vượng, cộng thêm mới vừa vào đạo môn không lâu, đối với đạo môn sâu cạn hiểu biết chưa sâu, thấy có người dẫn đầu, liền muốn cùng đi tới đánh nhau một trận, dù sao Đinh đẳng đệ tử nhiều người, gấp mấy lần nhân số của Bính đẳng, dù đánh thế nào, mình cũng sẽ không thiệt thòi.



Mà đệ tử Bính đẳng thì nhất thời biến sắc, cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt.

Bọn họ mặc dù xem thường Đinh đẳng đệ tử, cho là đợi một thời gian, tu vi của mình nhất định sẽ bỏ xa những người này.



Chỉ bất quá, dù sao cũng là đợi một thời gian nữa a, hôm nay tất cả mọi người tiến vào đạo môn không lâu, ai cũng không mạnh hơn ai, thật muốn động thủ, một chọi một thắng bại cũng khó nói, huống chi nhân số người ta ước chừng gấp mấy lần mình?



Nhất là đệ tử văn nhược kia, gương mặt trắng giật giật tái nhợt vô cùng, trong mắt đều là hoảng sợ.



Tên đệ tử tư chất Bính đẳng cao lớn vạm vỡ lại càng sợ hãi chạy về trong đội ngũ, đầu đầy mồ hôi rồi.



Bất quá, thời điểm mọi người ở đây sắp không kềm nén được lửa giận, đột nhiên phía trước một vị lão giả chịu trách nhiệm phân phát linh thạch chợt thở ra một hơi, quát lạnh nói:



- Đều im lặng cho ta, linh thạch cũng không muốn sao?



Sóng âm cuồn cuộn, tựa như thủy triều, bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, ùng ùng vang trên đầu của mọi người.



Trong lúc nhất thời, chúng đệ tử tâm thần kích động lập tức yên lặng như tờ, mọi người hai chân phát run lên.



Mà Phương Hành vào giờ khắc này, nhanh chóng đứng thẳng thân thể, giả trang bộ dáng người đàng hoàng, coi như không có chuyện gì xảy ra.



Cũng may, trưởng lão phía trước đột nhiên quát một tiếng trấn áp bọn đệ tử táo bạo, cũng không tìm kiếm thủ phạm, mà gọi tiếp đệ tử tới nhận linh thạch, mặt không chút thay đổi tiếp tục phân phát linh thạch.



Trên thực tế, đối với hình thức tranh đấu như vậy, bọn họ đã sớm gặp qua vô số, so với lần này nghiêm trọng chút ít, thực sự đánh nhau cũng đã xảy ra không ít lần.



trước