Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 31: Chỉ sợ thiên hạ không loạn (2)

Chương 31: Chỉ sợ thiên hạ không loạn (2)




Mà đạo môn đối với tranh đấu như vậy luôn luôn giữ thái độ ngồi yên không lý đến, dù sao đối với người trẻ tuổi mà nói, tranh cường háo thắng chưa chắc đã là chuyện xấu.



Mà kết cục đánh không lên, tùy tiện một vị đạo môn trưởng lão cũng có thể ngăn cản chuyện như vậy phát sinh, mà đánh không được, huyết tính trong lòng những đệ tử này làm sao phát tiết đây?



Tự nhiên chính là tu hành.



Dù sao bất luận đệ tử tư chất thế nào, chỉ cần tu vi tăng lên, sẽ có thể một bước lên trời, được người ta coi trọng!



Đợi một hồi, thấy không có trưởng lão tới đây quở trách, Phương Hành nhất thời đắc ý, hướng đệ tử văn nhược kia nháy mắt ra hiệu khiêu khích, bất quá tên đệ tử kia bị dọa, cũng đã sợ, chỉ cúi đầu xếp hàng, đối với khiêu khích của Phương Hành làm như không thấy.



Đạo nhân mập phát hiện Phương Hành ở sau lưng giở trò, không thể làm gì khác đành bất đắc dĩ kéo hắn đến trước mặt mình, dùng sức khuyên hắn thu liễm tính tình, không cần không có chuyện gì lại cùng người nổi lên xung đột, dù sao ở trong đạo môn, vẫn cần lấy tu hành làm trọng.



Phương Hành khiêu khích một hồi, đệ tử văn nhược này đã lĩnh linh thạch, nhanh chóng rời đi, hung hăng trợn mắt lườm Phương Hành một cái.



Phương Hành chẳng thèm ngó tới, lại há miệng:



- Ẻo lả chết tiệt!



Đệ tử văn nhược tức cả người run run, nam tử to như gấu kia kéo hắn lại, thấp giọng nói:



- Sau này sẽ làm cho hắn đẹp mắt!



Vừa nói liền dắt đệ tử văn nhược này đi.



Phương Hành nhất thời cảm thấy có chút nhàm chán, cũng may không quá lâu, rốt cục đến phiên hắn nhận lấy linh thạch.



Trưởng lão phân phát linh thạch xem xét hắn một cái, bỗng nhiên nói:



- Người thiếu niên, cùng với đem tinh lực đặt trên chuyện tranh chấp với người khác, không bằng đặt ở trên tu hành, nếu ngươi có thể tiến vào nội môn, tự nhiên sẽ có người đổi tư chất cho ngươi!



Phương Hành ngây ra, thế mới biết hành vi của mình vừa rồi, trưởng lão này cũng đều biết rõ, liền cười hắc hắc, nói:



- Tạ ơn ngài chỉ điểm, đệ tử nhất định cố gắng gấp bội, làm vinh dự Thanh Vân Tông ta!



- Miệng lưỡi trơn tru!



Trưởng lão kia cũng cười, nhận lấy mộc bài của Phương Hành, kiểm tra một lát liền ghi vào sách, đem linh thạch cho hắn.



- Phương sư đệ, ngươi nghe ta đi, sau khi lĩnh linh thạch, chúng ta nhanh đi về, trên đường không thể dừng lại nhiều, nhất là ánh mắt, biết không? Ánh mắt ngàn vạn không cần cùng người khác nhìn nhau, chỉ sợ bị người khiêu khích, cũng làm bộ như không nghe được...



Đạo nhân mập cũng nhận xong linh thạch, hai người rời khỏi đội ngũ, trên đường trở về, hắn liền lẩm bẩm hướng Phương Hành dặn dò.



- Đây là ý gì?



Phương Hành hướng hắn trợn mắt.



- Ngươi nhớ lời của ta là tốt, sư huynh còn có thể lừa ngươi ư?



Đạo nhân mập tròng mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ ý, như ăn trộm đem linh thạch nhét vào trong ngực, dường như sợ người khác đoạt đi.



Phương Hành cũng không cần giấu, dù sao động thiên giới chỉ trên người hắn còn cất giấu chừng hai mươi khối!



Trên đường trở về, lại thấy được đệ tử càng ngày càng nhiều rồi, có nhóm người kết đội, vừa đi vừa đàm tiếu, có một mình vội vã, chạy tới thật nhanh, cũng có một chút lớn lối, cố ý ở trước mặt mọi người tế ra phi kiếm, đạp kiếm mà đến, mỗi lần lao xuống đám người, liền làm cho mọi người kinh hô trận trận, lấy ánh mắt hâm mộ nhìn bọn hắn.



Phương Hành đối với chuyện này chỉ cười nhạt, thuần túy là khoe khoang!



Đạp kiếm lướt đi, dựa theo đạo lý mà nói chỉ cần có linh lực là có thể, linh lực quán chú phi kiếm, tự nhiên có thể làm cho nó bay lên không trung.



Chẳng qua là, đây là một loại hành động hao phí pháp lực cực đoan, bằng tu vi của đám đệ tử ngoại môn, chỉ sợ bay không được ba mươi trượng cự ly, linh lực đã tiêu hao không còn, phải biết rằng, ngay cả Linh Vân sư tỷ cùng Tiếu Kiếm Minh danh tiếng hiển hách Thanh Vân Tông, tất cả đều theo thứ tự dùng bạch hạc cùng thiết ưng làm tọa kỵ, tại sao bọn họ không dùng phi kiếm? Đơn giản chính là vì pháp kiếm quá hao tổn linh lực.



Ngay cả Phương Hành, hôm nay cũng có một thanh phi kiếm trong người, dĩ nhiên, không thể lộ ra ngoài ánh sáng được.



Càng kinh người hơn, lại là ở ven đường, thỉnh thoảng xuất hiện một chút đệ tử vẻ mặt hung hãn, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người.



Đạo nhân mập cúi đầu, dựa theo pháp môn không cùng ánh mắt người khác chạm nhau, dắt tay áo Phương Hành vội vã đi mau.



- Bọn khốn kiếp này luôn nhìn chằm chằm lão tử làm gì?



Phương Hành cùng đi tới, bị nhiều người hung ác quan sát, không nhịn được thầm mắng.



Đạo nhân mập cả kinh, vội vàng giảm thấp thanh âm nói:



- Phương sư đệ của ta ơi, sư huynh biết ngươi nhịn không nổi, nhưng lúc này cũng không phải là thời điểm ngươi nổi giận, dù sao tu vi của ngươi còn thấp, nói thật với ngươi sao, đám người kia cũng là ác bá trong môn, chuyên chọn thời điểm phân phát linh thạch ngăn ở ven đường, chờ chọn người lừa bịp tống tiền, bọn họ hiện tại cũng đang ước có người sanh sự, ngươi cùng bọn họ nhìn nhau, bọn họ sẽ cho rằng ngươi đang gây hấn, đi lên đem ngươi đánh một trận, cướp linh thạch đi, ngươi tìm ai nói lí lẽ nha...



Phương Hành ánh mắt sáng lên, rung giọng nói:



- Đạo môn không để ý sao?









trước