Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Năm Tháng Hoa Lệ Của Mỹ Nhân

Chương 10: 06 (1)

Chương 10: 06 (1)





Lâm thị bị nhốt ở Tây Thiên Viện, nằm ở nơi sâu nhất phía tây bắc của Kỷ gia.

Kỷ Uyển Diễm hé ra chăn len mỏng bạc màu vì cũ, màu vỏ chăn đã rất cũ, nhưng mặc dù cũ, sờ trong tay vẫn tương đối mềm mại, bên ngoài có thêu bức tranh xuân hải đường, không giống với đồ dành cho thiếu nữ khuê các sử dụng, mà giống như là của hồi môn. Kỷ Uyển Diễm giương mắt nhìn thấy có hai ma ma đang mang theo hộp cơm đi ngang qua vườn hoa, nàng vội vàng trốn vào phía sau hòn non bộ. Hai ma ma chạm mặt Từ ma ma, hỏi Từ ma ma tới nơi này làm gì. Từ ma ma không dám nói cho các nàng biết Tứ cô nương đang ở phía trước, liền cùng các nàng đối đáp mấy câu. Kỷ Uyển Diễm thừa dịp các nàng nói chuyện đi ra khỏi hòn non bộ, dọc theo đường nhỏ bước về phía Tây Thiên Viện.

Kỳ thật kiếp trước nàng có rất nhiều nghi vấn không được giải đáp, bởi vì Lâm thị chết sớm, hơn nữa trước khi chết cũng không có gặp nàng lần cuối. Thời niên thiếu, nàng không có phát giác, nhưng càng về sau, khi nàng đến kinh thành, trăn trở gả cho hai đời phu quân, mới từ miệng một lão nô bộc biết được một chút chuyện cũ trước kia, nhưng khi đó Lâm thị đã sớm mất, không ai giúp nàng chứng thực, cho nên đó vẫn là một ẩn số chưa được giải trong lòng nàng.

Lâm thị cho dù có thế nào thì cũng là mẫu thân ruột của nàng, coi như bà có điên khùng, thì cũng là nương của nàng. Mặc kệ bà có thể thay nàng giải đáp hay không, thì Kỷ Uyển Diễm đều muốn đi gặp bà một lần, bù lại tiếc nuối kiếp trước.

Kỷ Uyển Diễm càng đi càng chệch đường, nàng bây giờ cũng chỉ đi men theo trí nhớ kiếp trước, thời điểm lúc Lâm thị qua đời, dựa theo ấn tượng lúc lão thái quân cho bà tử dẫn nàng đi, lúc đó có rất nhiều bà tử trông coi nên cảnh tượng cũng khác với bây giờ. Giờ đây, ngay cả một bóng người đều không nhìn thấy, bốn phía yên tĩnh, không có bất kì âm thanh gì. Bởi vì không có bà tử quét dọn, cho nên xung quanh phần lớn vẫn phủ đầy tuyết, trắng xóa một vùng, có mấy gian phòng để trống, thoạt nhìn rất u ám .

Từ ma ma từ phía sau chạy tới, kéo tay Kỷ Uyển Diễm, nói: "Cô nương, đừng đi nữa, trở về đi."

Kỷ Uyển Diễm rút tay mình về, quật cường đứng nhìn Từ ma ma, hai người đối mặt một lúc, Kỷ Uyển Diễm mới mở miệng nói một câu: "Bà dẫn ta đi, nhanh một chút."

Nếu là để nàng đi tìm, còn không biết phải tìm đến lúc nào. Từ ma ma là từ một nô tì theo Lâm thị xuất giá rồi trở thành quản sự ma ma. Sau khi Lâm thị bị nhốt, bà nhất định đã đến gặp nàng, cho nên Kỷ Uyển Diễm chắc chắc bà biết rõ nơi ở của Lâm thị.

Trên gương mặt to tròn, giờ gầy chỉ còn hai lạng thịt của Từ ma ma lộ ra vẻ khó xử, bất quá bà cũng không có phủ nhận lời nói của Kỷ Uyển Diễm. Đúng thật là có bà dẫn đi thì sẽ đi nhanh hơn, nhưng hôm nay Tứ cô nương vừa mới gặp lão thái quân, không chừng còn phái quản sự ma ma đến dạy quy củ cho cô nương, thế nhưng đây đều là những điều chưa chắc chắn, nếu càng kéo dài, vậy sẽ trì hoãn việc của Tứ cô nương.

Nếu Tứ cô nương đã có lòng muốn gặp nương, vậy cũng sẽ không dễ dàng buông tha. Bà thở ra một ngụm khí, xoa xoa đôi bàn tay. Lúc này Từ ma ma mới cúi đầu tiến lên bậc thang của hành lang, bà kiểm tra đường ở phía trước rồi xoay người dắt tay Kỷ Uyển Diễm, nói:

"Cô nương đi theo ta."

Cứ như vậy một đường dẫn dắt, cuối cùng Từ ma ma đưa Kỷ Uyển Diễm đến một nơi trông giống như là viện tử hoang phế bị bỏ trống, không có ai trông coi, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ. Từ ma ma chỉ chỉ cánh cửa gỗ đã loang lổ, bên ngoài có khoá một cái khoá sắt đã rỉ sét, giống như đã lâu không được mở ra.

"Bà ấy... Ở bên trong sao? Chẳng lẽ không có người đưa cơm sao? Ổ khóa này cũng giống như không được thường xuyên mở ra."

Từ ma ma chỉ chỉ cửa sổ nhỏ ở bên trên mé phải của cánh cửa, nói: "Đều từ nơi này đưa cơm, không cần phải mở khóa."

Kỷ Uyển Diễm nhìn cánh cửa sổ nhỏ kia, con mắt không hiểu sao có chút ướt át, vội vàng cúi đầu xuống. Đến cuối cùng nàng cũng không có dũng khí mở ra cửa sổ nhỏ, đôi mắt đỏ hồng, giọng nói cũng trở nên khàn khàn:

"Bên trong, có người hầu hạ sao? Bà ấy không phải là điên khùng sao? Có biết tự đến lấy đồ ăn không?”

Từ ma ma nghe những lời này cũng cảm thấy không dễ chịu, do dự trong chốc lát, mới đưa tay mở ra cửa sổ nhỏ. Tâm Kỷ Uyển Diễm buộc chặt, theo khe hở càng lúc càng lớn, nàng cũng càng trông thấy tình trạng của sân viện, cũng không giống như trong tưởng tượng của nàng đổ nát hỗn loạn, mà trắng xoá vì tuyết

Từ ma ma cho tay vào, từ trong cửa kéo ra một cái lục lạc bằng sắt, nói với Kỷ Uyển Diễm:

"Chính là dựa vào cái lục lạc này, nhắc nhở phu nhân."

Kỷ Uyển Diễm cầm lấy lục lạc kia, nhìn Từ ma ma, trong mắt đong đầy nước mắt, khó chịu hỏi: "Bà thường xuyên đến tặng đồ cho bà ấy sao?" Cho nên mới biết rõ nhiều chuyện như vậy.

Từ ma ma không nói gì, chỉ thở dài, lại cầm lấy lục lạc trong tay Kỷ Uyển Diễm, duỗi vào trong viện tử lắc ba cái, sau đó hai người đợi ở trước cửa sổ nhỏ một hồi lâu, trong sân như cũ không có động tĩnh gì. Từ ma ma cũng cảm thấy kỳ quái, với tay vào bên trong cửa sổ, định tiếp tục lắc lục lạc, thì đột nhiên có một người đầu bù tóc rối xuất hiện ngay chỗ cửa sổ, dọa Từ ma ma cùng Kỷ Uyển Diễm kêu to một tiếng. Tay Từ ma ma chưa kịp rút trở lại đã bị người nọ bắt được, không nói hai lời, liền cắn xuống. Từ ma ma chịu đau, hướng bên trong nói:

"Phu nhân, là ta, là ta. Phu nhân! Ngài đừng cắn, đừng cắn."

Người ở bên trong căn bản tựa hồ như không nghe thấy, vừa cắn cánh tay của Từ ma ma, vừa lẩm bẩm nói không rõ ràng: "Ăn, ăn."

Kỷ Uyển Diễm cố gắng nhịn cho đến giờ nhưng thấy thế thì tâm tình không chịu được nữa. Ngồi xổm xuống ôm mình cuộn thành một đoàn, nàng cũng tưởng tượng qua tình cảnh của Lâm thị khi bị giam thì như thế nào, thế nhưng đến lúc thật sự gặp được bà, lại không ngờ mình sẽ cảm thấy khổ sở như thế này.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch