Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Năm Tháng Hoa Lệ Của Mỹ Nhân

Chương 11: 06 (2)

Chương 11: 06 (2)


Nàng gần như là chạy như điên ra khỏi viện, thế nhưng lại vấp phải hòn đá bị chôn dưới tuyết mà ngã bổ nhào xuống, cái lạnh của tuyết đánh vào trên mặt nàng, thế nhưng cũng không có rét lạnh đến thấu xương, thế giới chớp mắt như ngừng lại.

Từ ma ma vội vàng chạy tới đỡ nàng đứng lên, Kỷ Uyển Diễm thoáng ổn định tâm tình, từ trên mặt đất đứng lên, quay đầu nhìn cánh cửa loang lổ, cắn chặt răng, lại xoay người quay lại.

Từ ma ma kéo lấy nàng, nói: "Cô nương, người cũng nhìn thấy, phu nhân bệnh không nhẹ, căn bản không nhận biết chúng ta."

Kỷ Uyển Diễm tỉnh táo lại, nhìn tình huống xung quanh, thấy góc tường bên trái có xếp một đống gạch đá, bên cạnh có một gốc cây cao lớn che rợp trời. Kỷ Uyển Diễm đi tới, mới leo lên trên đống gạch đá, bám vào thân cây bò lên trên đầu tường. Từ ma ma sợ hãi, Tứ cô nương từ trước đến nay bảo thủ nhu nhược, nhưng hôm nay thế nhưng lại biết bò tường, này, đây cũng không phải là chuyện mà một cái tiểu thư khuê các nên làm nha.

Bà định ngăn cản, thế nhưng đã thấy, sau khi Kỷ Uyển Diễm nằm sấp ở trên bờ tường thì dừng lại động tác, thăm dò quan sát nhìn vào bên trong mấy lần. Nàng chỉ thấy một nữ nhân ăn mặc rách rưới ngồi dựa vào cánh cửa, ôm đầu gối run lẩy bẩy, gầy trơ cả xương, đầu tóc rối bù, nàng thử dò xét hô hai tiếng: "Nương. Nương."

Còn tưởng rằng không có bất luận cái gì đáp lại, thế nhưng thời điểm nghe thấy chữ nương kia, nữ nhân kia thế nhưng ngẩng đầu lên. Kỷ Uyển Diễm vẫy vẫy tay với nàng: "Nương, con ở chỗ này."

Không ngờ nữ nhân kia lại tựa như phát điên chạy trở về trong phòng, trong miệng hô: "Vãn Vãn, Vãn Vãn!"

Chỉ chốc lát sau, liền ôm một cái gối đầu đi ra, trong miệng lẩm bẩm tự nói. Nhìn thấy thế Kỷ Uyển Diễm đã khóc không thành tiếng. Xung quanh hết sức yên tĩnh, cho nên cho dù Lâm thị nói rất nhỏ nhưng nàng cũng nghe thấy rõ ràng, Lâm thị ôm gối, điên điên khùng khùng nói:

"Vãn Vãn không sợ, có nương ở đây."

Kỷ Uyển Diễm không nhịn được nữa khóc lớn lên, nàng đang nằm sấp ở trên bờ tường, trên đùi vừa buông lỏng, thì cả người đã từ trên tường ngã xuống, may mắn có Từ ma ma ở phía dưới đỡ nàng, mới không có bị gạch đá nện vào.

"Cô nương, chúng ta phải đi thôi, lát nữa bà tử phụ trách đưa cơm sẽ đến đây, để cho các nàng trông thấy thì không tốt."

Từ ma ma mặc dù cũng thấy thương Lâm thị, nhưng bà hiểu, điều quan trọng nhất bây giờ là phải bảo vệ tốt Tứ cô nương.

Kỷ Uyển Diễm được Từ ma ma đỡ rời khỏi Tây Thiên Viện hoang vu. Ở trên đường quả thật gặp được bà tử tới đưa cơm, Từ ma ma nhanh tay lẹ mắt kéo Kỷ Uyển Diễm núp sau thân cây, chờ sau khi bà tử kia đi qua, hai người mới rời đi.

Kỷ Uyển Diễm muốn cứu Lâm thị ra, nhưng nàng cũng biết, với năng lực bây giờ của nàng thì rất khó thực hiện được, bởi vì Lâm thị là tội nhân Kỷ gia, có tội bị phạt, lại bị đả thương thần trí, cho nên mới bị giam lại. Tại thời điểm Lão hầu gia vẫn còn tại thế, phụ thân của Kỷ Uyển Diễm Kỷ Trâu còn là trưởng tử của Hầu phủ, lão hầu gia đã thay ông thỉnh phong thế tử, chỉ đợi lão hầu gia hồn về tây thiên, Kỷ Trâu có thể kế thừa tước vị. Thế nhưng không ai ngờ tới, lúc lão hầu gia lâm bệnh nặng, Lâm thị liền bị người bắt gian tại giường, lão hầu gia trong cơn tức giận muốn đánh chết Lâm thị, là Kỷ Trâu dùng tính mạng bảo vệ bà, về sau không biết Lâm thị ăn nhầm cái gì, liền triệt để trở nên điên khùng .

Lão hầu gia hận con trai lớn không ra hồn, cho dù nói cái gì, làm cái gì, Kỷ Trâu cũng khăng khăng một mực che chở cho Lâm thị đã phát điên, còn nói cho dù ông có chết thì cũng sẽ không để cho Lâm thị chết, cũng không để cho bà bị gia pháp xử trí. Vì thế Kỷ Trâu mất đi tư cách kế thừa tước vị, tước vị thế tử lúc này mới rơi xuống trên đầu Nhị lão gia Kỷ Sóc. Sau khi lão hầu gia đổi người thừa kế, liền bi thống không thôi, rốt cuộc nhịn không được hồn về tây thiên. Kỷ Trâu cảm thấy là mình hại chết lão hầu gia, thê tử ông kính yêu[1] cả đời lại làm ra loại chuyện đó khiến ông mất hết mặt mũi, cả ngày buồn bực không vui, suốt ngày ra ngoài uống rượu. Có một ngày ông không cho gã sai vặt đi theo mà một mình ra ngoài, cho đến nửa đêm cũng không thấy về, người trong nhà đi tìm hơn phân nửa Uyển Bình, mới tìm thấy ông ở một gốc cây cuối phố Hoài An, đầu ngoeọ sang một bên, là dùng dây lưng quần, thắt cổ mà chết!

[1]kính yêu: kính trọng và yêu thương

Những chuyện này người trong phủ không một ai nói cho nàng biết, là do về sau nàng tự mình hỏi thăm một chút mới biết được, cho nên, thời điểm Kỷ Uyển Diễm mới ba bốn tuổi, liền bị buộc phải cùng mẫu thân chia lìa, huynh trưởng cũng bởi vì chuyện này mà bị đưa đến thư viện. Cả Nguyệt Ngọc Uyển to như vậy cũng chỉ còn lại có một mình Kỷ Uyển Diễm, cho đến khi nàng mười tuổi mới được lão thái quân đón vào Linh Lung Các ở.

Thân ca ca của nàng Kỷ Hành ở thư viện đọc sách, lúc đầu còn thường xuyên trốn về để thăm nàng, nhưng về sau thì không thấy đến nữa. Cho đến khi Kỷ Uyển Diễm xuất giá, Kỷ Hành bởi vì đánh nhau gây chuyện, bị thư viện trục xuất, liền sau đó theo người ra biển, mãi cho đến Kỷ Uyển Diễm chết, hắn đều chưa có trở về.

Những chuyện này mỗi một chuyện đều đè ở trong lòng Kỷ Uyển Diễm, thời điểm nàng còn là cô nương mười mấy hai mươi tuổi cho dù không nhìn ra toàn bộ đây đều là cái bẫy thì cũng có thể hiểu. Nhưng nay nàng đã hơn ba mươi tuổi, trải qua quá nhiều chuyện, nhớ lại chuyện lúc trước, như thế nào sẽ không nhìn ra, chuyện năm đó tràn đầy âm mưu cùng tính kế. Kỷ Uyển Diễm không có chứng cớ, nhưng hết thảy đều rất rõ ràng.

Ai là người hưởng lợi nhất trong chuyện này, người đó chính là chủ sử phía sau màn. Cha nàng mất, nương thì bị điên, vì vậy mà đại phòng xuống dốc, nhị phòng ra mặt tiếp nhận toàn bộ những thứ vốn thuộc về đại phòng, vậy còn có cái gì phải hoài nghi nữa đây.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch