Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Thành Nha Hoàn Của Nữ Chính, Ta Nằm Yên Làm Giàu

Chương 46:

Chương 46 -




Hàn thị xin cáo lui.

Nam Hương lập tức đi xuống truyền mang thức ăn lên, Lục Cẩm Dao đỡ Trịnh thị ngồi xuống, ai cũng không đề cập đến chuyện vừa rồi.

Lục Cẩm Dao cũng không nghĩ tới chuyện đem quyền quản gia của Hàn thị đoạt lại. Nàng đang mang thai, tinh lực không đủ là một mặt, mặt khác, dù sao cũng là đại tức phụ nhi của đại phòng, Trịnh thị sẽ không bởi vì một chuyện này mà làm cho nàng mất mặt.

Tuy nói Hàn thị hôm nay cũng rất mất mặt.

Cố Kiến Phong không tới, trước mặt hai tiểu thúc tử cùng em dâu bị hạ mặt mũi, cũng đã đủ mất mặt rồi.

Về phần để cho nàng chọn quản sự, Lục Cẩm Dao sẽ không từ chối. Hàn Dư Thanh hiện tại còn chưa phải là người của tứ phòng, không có nghĩa là sau này cũng sẽ không phải, ơn dẫn dắt cũng nên hồi báo một hai.

Lục Cẩm Dao cười kể cho Trịnh thị nghe những chuyện thú vị phát sinh hai ngày nay, dỗ dành Trịnh thị đến mức cười không ngừng.

Cố Kiến Sơn nhíu nhíu mày, hắn nhìn sang Cố Kiến Châu. Trong mắt Cố Kiến Châu vẫn mang theo nụ cười, vẫn luôn nhìn Lục Cẩm Dao, ánh mắt vẫn luôn theo sát, thoạt nhìn chính là cao hứng phát ra từ tận đáy lòng.

......

Chỉ chốc lát sau, bữa sáng đã bày đầy cả một bàn.

Đã ăn qua mấy lần, cũng có thể nhìn ra thói quen nấu ăn của Khương Đường. Khẩu vị của mỗi người đều hỏi thăm rõ ràng, ví dụ như Trịnh thị cùng Lục Cẩm Dao thích ăn chua, Vĩnh Ninh Hầu lại thích cay.

Khi Nam Hương truyền đồ ăn cũng sẽ chú ý đến những điều này, trước mặt mỗi người đều bày những món ăn mà người đó thích.

Hôm nay số lượng món ngọt trên bàn rất nhiều, có những món mà trước kia chưa từng thấy qua.

Nam Tuyết ở bên cạnh lần lượt giới thiệu: “Đây là bánh bao nhân trứng sữa, nhân là trứng gà sữa bò. Đây là bánh bao nhân đậu tán nhuyễn, đây là cháo bí đỏ khoai sọ. Bánh bao này là nhân thịt băm đậu que, bánh này là nhân củ cải muối chua, còn có bánh bao nhân thịt sốt tương nữa.”

Ngoại trừ bánh bao, còn có chân gà da hổ hấp, sườn hấp tàu xì, cá vược hấp, ngoại trừ cháo bí đỏ khoai sọ còn có ba loại nữa, theo thứ tự là cháo thịt nạc trứng muối, cháo cá phi lê, cháo bát bảo.

Còn có một tô canh nhỏ có thêm giấm và dầu mè, dùng cà chua để nấu, ngửi thấy mùi chua nhàn nhạt, chỉ nhìn thôi đã nhịn không được nuốt nước miếng rồi.

Trịnh thị vốn bởi vì chuyện buổi sáng mà mất khẩu vị, nhưng nhìn thức ăn thì đột nhiên lại muốn ăn, Lục Cẩm Dao múc cho nàng một chén canh: “Mẫu thân, trước tiên uống chút canh nóng lót bụng đã.”

Cố Kiến Sơn nhìn đồ ăn trước mặt rồi cười khẽ, mấy cái này cũng quá rõ ràng rồi, giống như chỉ sợ người khác không biết là làm cho hắn.

Bình thường trên bàn cũng chỉ có một hai món ăn ngọt thôi, hôm nay thoáng cái đã nhiều hơn ba món.

Tất cả đều là món ngọt, vốn hắn cũng không thích ăn đồ ăn vị ngọt, thật sự là ngọt chết hắn luôn.

Đây có phải là tạ lễ không?

Cố Kiến Sơn cũng không cảm thấy đơn giản, gắp một cái bánh bao nhân trứng sữa cắn một miếng. Một cái cắn này làm Cố Kiến Sơn thiếu chút nữa xấu mặt, chỉ vì bên trong là nhân trứng chảy màu vàng kem, vị ngọt rất nhạt, ăn cũng không ngấy, hương vị thật ra cũng không tồi.

Vị ngọt của bánh bao nhân đậu tán nhuyễn cũng không quá ngấy, không biết làm thế nào mà so với bánh bao nhân đậu trước kia còn mềm hơn.

Cháo bí đỏ khoai sọ thì không bỏ thêm đường, hẳn là thêm khoai lang, vị ngọt không đậm lắm.

Sau khi Cố Kiến Sơn ăn bánh bao nhân trứng sữa và bánh bao nhân đậu lót bụng, bắt đầu yên tâm ăn bánh bao nhân thịt đậu que và bánh bao nhân thịt sốt tương.

Hắn thích nhất là món thịt sốt tương này, cũng có vị ngọt, thịt là thịt kho, nạc mỡ đan xen. Không được hoàn mỹ chính là bánh bao quá nhỏ, Cố Kiến Sơn thích ăn cái lớn hơn.

Trên bàn cơm, Trịnh thị hoàn toàn đem chuyện không vui ném ra sau đầu, ngược lại cùng Lục Cẩm Dao nói chuyện: “Trời đã ấm áp hẳn rồi, cũng đúng lúc hoa viên nhỏ của chúng ta nở rộ, không phải là con nói muốn mở cửa hàng điểm tâm sao, cũng nên mời phu nhân các nhà tới đây thưởng thức một hai.”

Lục Cẩm Dao theo bản năng đưa mắt nhìn Cố Kiến Sơn. Thần sắc Cố Kiến Sơn vẫn như thường, giống như những lời này không hề có nửa điểm quan hệ với hắn.

Cái gọi là yến hội các loại đều là chuyện lấy danh nghĩa thưởng hoa, phẩm thơ, thực chất chính là Cố Kiến Sơn muốn cưới vợ.

Lục Cẩm Dao gật đầu: “Vậy con sẽ chọn một ngày tốt để tổ chức.”

————

Hôm nay ở chính viện tuy rằng có nhiều người dùng cơm, nhưng thức ăn làm ra cũng nhiều, còn lại không ít thức ăn. Khương Đường ăn hai cái bánh bao thịt sốt tương, một cái bánh bao nhân thịt băm đậu que, lại uống một chén cháo bí đỏ khoai sọ rồi mới trở về.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch