Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Thành Nha Hoàn Của Nữ Chính, Ta Nằm Yên Làm Giàu

Chương 47:

Chương 47 -




Sau khi trở về liền mấy mấy người Lục Anh đang hoan hoan hỉ hỉ, toàn bộ tụ tập ở trong sân.

Khương Đường: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Lục Anh nói: “Ngốc à, hôm nay phát tiền hàng tháng đó nha!”

Khương Đường: “Phát tiền hàng tháng!”

Khương Đường đã quên khuấy mất việc này, vào ngày giữa tháng của mỗi tháng sẽ phát tiền hàng tháng, hiện tại nàng được phát tiền bằng với phân lệ của nha hoàn nhị đẳng, có thể lấy một lượng.

Giữa tháng là thời điểm bọn nha hoàn Yến Kỉ Đường vui mừng nhất, Cao ma ma phát tiền, Hoài Hề ghi sổ sách.

Nha hoàn nhận tiền hàng tháng trước tiên ấn một dấu tay trên sổ, sau đó nhận tiền ở chỗ Cao ma ma.

Tiền hàng tháng được cất vào hà bao, Khương Đường ước lượng thử, thật nặng.

Bội Lan đã tính toán nên mua cái gì ăn: “Thành Bắc có một nhà xào hạt thông ăn ngon lắm, chờ ta mua về rồi chia cho các ngươi ăn.”

Cứ ăn của Khương Đường mãi nàng cũng thấy ngại.

Bình thường nha hoàn không được phép ra khỏi phủ, chỉ chờ thời điểm Hoài Hề đi mua hàng sẽ nhờ nàng mua giúp, chỉ cần không phải là thứ đặc biệt khó mang theo, Hoài Hề đều sẽ hỗ trợ.

Lục Anh: “Ta muốn làm một bộ xiêm y mới, đến ngày nghỉ tháng này sẽ về xem một chút.”

Nha hoàn của Yến Kỉ Đường mỗi tháng đều có một ngày nghỉ, tuy nhiên cần nói trước với Lộ Trúc, không thể đều nghỉ hết vào cùng một ngày.

Khương Đường gật gật đầu, thế mà còn có một ngày nghỉ nữa. Vậy thì nàng có thể đi dạo vòng vòng rồi trở về ngủ một giấc thật ngon. Hiện tại nàng có hai mươi tám lượng bạc, sáu đồng vàng, buổi trưa đi tửu lâu ăn một bữa cũng đủ, hơn nữa ai mà không thích xiêm y xinh đẹp đâu cơ chứ.

Cũng sắp vào hạ rồi, Khương Đường còn muốn mua một cái thùng gỗ, mùa hè tắm rửa sẽ dùng đến. Nàng sẽ không làm riêng xiêm y giày gì đó, mua y phục may sẵn là được rồi, còn có chăn, cũng phải mua hai cái nữa.

Phát tiền tháng xong, Hoài Hề nói: “Ai làm việc người nấy đi, Khương Đường, lại đây.”

Khương Đường nhét tiền tháng vào trong ngực, đi theo Hoài Hề vào chính phòng.

Hôm nay trời đẹp, trong phòng ấm áp, Lục Cẩm Dao mang thai tháng không lớn, còn chưa lộ bụng, nhưng người nhìn dịu dàng mềm mại, vô cùng xinh đẹp.

Thấy Khương Đường tiến vào, nàng khép sổ sách lại rồi nói: “Còn hơn nửa tháng nữa là Đoan Ngọ, phu nhân muốn tổ chức một bữa xuân nhật yến ở trong phủ, việc này đã giao cho ta xử lý rồi.”

Nếu làm tốt, vị trí của tứ phòng ở trong phủ càng thêm vững chắc.

Khương Đường rất nhanh liền hiểu được ý tứ trong lời nói của Lục Cẩm Dao: “Đại nương tử, nô tỳ còn có thể làm rất nhiều loại điểm tâm.”

“Nếu là mở cửa hàng, đương nhiên sẽ mua công thức của ngươi, về chuyện này ngươi có thể yên tâm.” Lục Cẩm Dao đột nhiên nhớ tới dụng ý phía sau của xuân nhật yến, lại chỉ sợ Khương Đường động tâm với Cố Kiến Sơn: “Khương Đường, xuân nhật yến này có liên quan đến chuyện nghị thân của Ngũ công tử, tuyệt đối không thể làm hỏng.”

Xuân nhật yến này càng quan trọng, làm xong có thể nhận được càng nhiều tiền thưởng hơn, Khương Đường không có khả năng để xảy ra sai sót: “Đại nương tử yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ không làm hỏng!”

Trong phòng chỉ có hai người các nàng, nói chuyện không cần kiêng dè, Lục Cẩm Dao nhẹ giọng nói: “Khương Đường, lần này là nhờ có Ngũ công tử, lễ nghi không thể lơ là.”

Khương Đường: “Nô tỳ hiểu rõ, ân cứu mạng không có gì để báo đáp, kiếp sau nô tỳ nhất định làm trâu làm ngựa cho Ngũ công tử.”

Khương Đường nói cực kỳ chân thành, Lục Cẩm Dao yên tâm hơn, nàng chỉ nói kiếp sau không nói kiếp này, đời này nhất định nàng đem nghề nha hoàn này làm cho đến tận khi về hưu.

Lục Cẩm Dao coi như yên tâm hơn phần nào: “Được rồi, đi xuống đi.”

Nếu Lục Cẩm Dao đã nói chuyện xuân nhật yến, Khương Đường phải chuẩn bị sớm một chút.

Nàng đang muốn làm chút điểm tâm đưa cho Cố Kiến Sơn, hắn thích ăn ngọt, điểm tâm thích hợp nhất. Tựa như Lục Cẩm Dao nói, lễ nghi không thể lơ là.

Hai ngày nay đã có thợ đến xây một cái lò nướng bánh ở trước cửa phòng bếp nhỏ, vài ngày nữa là lò có thể dùng được rồi.

Buổi chiều không có việc gì, Khương Đường ở trong phòng bếp nhỏ làm điểm tâm, không có lò nướng, Khương Đường muốn làm hai cái bánh ngọt ngàn tầng trước.

Bánh ngàn tầng là một trong những loại điểm tâm hiếm hoi không cần đến lò nướng, vỏ bánh có thể dùng chảo để chiên, cái khó nhất chính là làm bơ. Không có bơ nhạt, chỉ có thể tự mình làm, làm cũng không khó, chỉ là hơi phí sức nha hoàn mà thôi.

Cho đường vào trong lòng trắng trứng gà, Khương Đường cầm chén và đũa giao cho Lục Anh: “Cứ đánh theo một hướng là được.”

Lục Anh: “Ta làm à?”

Bội Lan: “Khương Đường để ta làm giúp cho, làm điểm tâm xong cho ta ăn thêm một miếng là được!”

Lục Anh lập tức nhận lấy cái chén: “Để ta làm để ta làm.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch